
HỌP MẶT QUỐC
HỌC 61- 64
Lần thứ 27 –
năm 2007 tại Saigon
( 22
tháng Chạp / Bính Tuất )
Click
xem h́nh U70 ăn tết con heo
Cái lạnh hiếm
hoi nơi đây dễ khiến bao người rủ nhau
nhớ Huế. Nhất là vào mỗi cuối năm, nổi nhớ
– nhớ Huế hay nhớ ai –
cũng đều da diết. Xưa họ Thôi hẳn diết da da diết đến thế
là cùng, khi tựa lầu Hoàng Hạc đề thơ:
Nhật
mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba
giang thượng sử nhân sầu (1)
Nổi nhớ quê
xa ai đâu dễ dứt, mỗi sớm mỗi chiều
mây khói giăng giăng. Để phá vở cái gọi là thành sầu vây bủa
ấy, đâu có sự chọn lựa nào khác hơn
: ba mươi sáu chước, chọn một.
Thế là đi... “đi
đâu không biết, cắm đầu cứ đi”!
Đấy, cái lạnh
và nỗi nhớ không những đẻ ra thơ mà c̣n
“thơ vè” nữa chứ. Nên chả trách đời, chả trách
Huế bạt ngàn thi sĩ.
Nhưng Huế xưa Huế nay, Huế được
điều này, Huế mất điều kia
– Huế cuối cùng vời vợi.
Vậy th́ đi
đâu?
Không lẽ bắt chước
ông Bùi “ngồi hè phố ngó giai nhân” ở cái cột mốc rung rinh tuổi trời.
Hay đứng dựa trụ đèn ngâm khúc – hồ
trường, hồ trường… ai người tri kỷ?
Thôi, c̣n ǵ thú vị
hơn – hăy t́m gặp những cựu đồng môn QH61-64
của Huế.
Tri kỷ hay không tri kỷ, cũng một thời bút nghiên,
bên ḍng “tiêu kim thủy” (2) xao xác
tiếng gà cùng đỉnh núi Ngự khô héo lá gan.
Đành là rất
nhiều cuộc gặp bỏ túi, nhưng thời gian cận
Tết là khác. Những
lần gặp cuối năm như thế này là vô cùng… mệt !
Sau vài cú a-lô là vỏn
vẹn mấy thằng hẹn ḥ phân công. Và, chỉ việc phân công thôi, cũng đủ
chưởi nhau chí choé. Nhưng không xắn tay tất dễ ră đám, rốt cuộc mỗi
đứa nhận bừa một việc:
Nguyễn Đức
Trung giữ hầu
bao c̣m cỏi của nhóm, lănh luôn phần kiểm tra thực
đơn sao cho vừa ngon vừa rẻ. Đúng là tiền
vào túi quan, quan oai ra phết. Quan duyệt
cái rẹt cho Đoàn một xấp Việt-đô lo 10 phần
quà bốc thăm trúng thưởng.
Lê
Duy Đoàn dĩ nhiên lo cắt dán h́nh ảnh
con giáp biểu tượng. Heo hay Lợn cũng thế
thôi, đùm đề cháu chắt.
Tưởng cũng giúp Đoàn điểm
qua vài giống lợn quen.
Lợn Ỉn bụng xệ chấm
đất, thịt ngon ít mỡ có nguy cơ sắp bị
tuyệt chủng dẫu được giới chuyên môn tích cực
nhân giống. Chậm
lớn, nhà nông ít ai dám nuôi. Xuất chuồng giá cao khó
bán, doanh thu không đạt. Liệu có sự
trùng hợp, mỉa mai hay ám chỉ nào đây đối với
“thế hệ vàng” QH61-64 chúng ta?
Lợn rừng cũng
trên đà tiêu sái bởi cánh thợ săn đói mồi cung
cấp cho quán nhậu, “đoành đoành” bất chấp lợn
mẹ lợn con.
Dân chơi khoái khẩu thịt thú hoang, màng chi văn hóa bảo
vệ môi trường cân bằng sinh thái. Cũng may, cánh QH chính thức 61-64
mấy tay Đinh Hợi?
Lợn Nọc, miễn bàn – nếu
không bị ảnh hưởng bởi kế hoạch hạn
chế th́ chúng cũng chịu sự chi phối của nạn
vật giá leo thang.
Nguyển Chí Phước tiếp tục sự nghiệp
trưởng ban nghi lễ, đón đưa cô thầy lập
công trừ tội ngày xưa quậy phá. Ấy thế, hắn
có vẻ lùng bùng hay chỉ muốn mời… quư cô của con
hắn thôi ?
Phúc A phụ trách trà nước lâu lâu hầu hạ bạn
bè, pḥng khi hữu sự nhờ chúng che
chắn. Mà có năm nào, Phúc ta
không “hữu sự” về cái món trời gầm đó nhỉ!
Vơ Xuân Quang đảm đương phận
sự rửa h́nh kỷ niệm, phát chay 1 tấm cho mỗi
gia đ́nh. Bù lại,
đương sự đươc miễn nộp phí vào
cửa (100.000$VN) coi như tạm thời xếp hắn
vào hàng thiếu nhi, khỏi cần vé.
Dương Đ́nh Hiệp chạy khâu âm thanh, chỉ cần
chất lượng vừa vừa. Bao nhiêu giọng
ténor ruột rà của chúng ta cũng sắp tàn lụi mất
rồi. Có lẽ mấy tướng trốn
vợ thường xuyên quá, cổ họng bị hư ở
những pḥng trà? Bên kia bờ Thái B́nh Dương, Bùi Cao Đẳng
nắm rơ t́nh h́nh hẳn rất khoái chí. Hắn
dự tính sẽ qui cố hương, thi giọng hát vàng với
những giọng ca quốc nội. Chưa biết mèo
nào cắn mỉu nào, nhưng chắc chắn ngày đó rất
vui. Nhớ xưa đang là lính thi thoảng
gặp nhau, nh́n râu tóc hắn là thấy vui rồi.
Nguyễn Văn Đức lănh làm MC, vị me-xừ này từ
khi bước thêm bước nữa đă gáy rất dữ
trong những hội hè. Hơn nữa, có vợ
sẵn ḷng thay chồng nhảy lên sàn diễn… “ô, mê ly!” (3) cơ
mà ! Tuy nhiên chớ có lợi dụng vai tṛ, rồi
vợ hát chồng khen.
Đặng Nhiếp đảm đương thư pháp, do Hồ Đắc Duy tiến cử.
Lại thư pháp ǵ nữa đây, bộ
ông “lục bát” ta nhân tiện nhờ anh cựu giặc lái
viết trọn 12 ngàn câu sử thi hầu chiếm kỷ lục
Guiness?
Đỗ Quang
Thanh lần đầu
hội nhập cũng nhận chức to. Bộ phận quét
nhà đang khuyết cấp phó, Thanh học việc ngay.
Thanh có khiếu thẩm mỹ, cho kiêm luôn vai Trợ lư thiết
kế sân khấu: nghe đâu, vợ Thanh có số vượng
phu th́ phải. Rồi, lính buổi
mai cai lính buổi hôm. Tụi
thâm niên nhỏ to nhắc khéo cu Thanh “mi gắng phát huy chất
xám, kiến tạo sân khấu sao cho thật hoành tráng”.
Ôi, sân khấu bằng cái nắm tay – thậm
chí, bằng “cái nắm tay con nít” mà đ̣i hoành tráng với
không hoành tráng, nghe muốn đổ đau. Vậy mà thấy
Thanh gật gật ra chiều nghiêm túc tiếp thu.
Nguyễn
Văn Sa lảnh nhiệm vụ tường thuật
Hồ Đắc Duy mang áo số 10 từ lâu giữ
vai tiền-đạo-cắm, cho dù khả năng ghi bàn gần
như mất trắng. Vậy mà đứng cũng như ngồi,
lúc nào hắn cũng nhúc nhích như gà mắc tóc. Song thực ḷng thừa nhận nếu không có hắn,
mọi việc khó mà trôi chảy. Đánh
hơi được điều này nên cái “duy ngă” của hắn,
mỗi ngày mỗi ph́nh to như con dế mèn phi lạc
đất Tần.
Phân công cho có, chứ vẫn pḥng
hờ đêm Tất Niên lúc lũ “nhất
qủy nh́ ma” chúng đến. Ỷ là bạn
cố tri, chúng lấy thịt đè người ồn ào
loạn xạ. Tuy nhiên, biết đâu nhờ
rứa mà chương tŕnh sẽ biến hoá và linh hoạt
hơn.
Sáng thứ Năm,
việc nào thằng đó.
Ưu tiên, bổ sung ngay một
b́nh thuốc diệt gián. Gián nhà Phúc tựa
lá đổ muôn chiều, cần gấp một dũng sĩ
diệt gián. Phúc rơi vào t́nh thế, v́ ḷng tự trọng
đành phải e lệ xung phong. Chưa hết, cả tụi c̣n
phải xúm lại thanh lư mấy chục cây cảnh phế
thải dọc sát bờ thành.
Ca dao tục ngữ có câu – “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại thành ḥn núi cao”. Số cây cảnh của
Phúc từ bao năm chất đống, dây nhợ tùm lum
nhác trông c̣n bề thế hơn hẳn khu rừng nguyên
sinh. Vừa
dọn vừa nơm nớp sợ cọp nhảy ra vồ. Khiếp, nghe như ai hát – “cành hoa
tim tím bé xinh xinh nay đâu c̣n… Liễu rũ
mà chi… cỏ mọc để mà chi!...
Xong phía ngoài, quay vào
trong.
Nội chuyện
đi mua vải màn làm phông, Duy cũng lặn mất 2 tiếng. Gọi th́ hắn… “về ngay, về ngay… đang bận tư vấn”.
Đoàn nóng ruột cầm
xấp giấy, làu bàu… “ba chuyện t́nh dục
c̣n biết chi mô mà… tư với vấn, vấn với
tư, vấn vở, vớ vẩn”!
Vải màn mang về
mắc lên tường, Phước ịn ngay h́nh mấy
con heo. Giữa chừng rớt một
con, đổ thừa Đoàn mua keo dán dổm. Thằng dán heo th́ heo rụng, thằng trồng mai
kiểng gặp mưa và rét đậm th́ mai không nở. Ba bốn thằng vừa
kéo vừa đẩy hai cái chậu cảnh to tổ chảng
xếp vào vị trí, nặng muốn chết. Gắng
an ủi nhau, mai-hoa
không nở th́ c̣n đó… mai-người, chính là bè bạn!
ĐÊM TẤT NIÊN
18giơ00 - trời
đẹp.
Đèn đường
vừa lên, Trung đă ngồi như phỗng đá ngay cửa
trước. Mà nhà Phúc làm ǵ có cửa
sau, từ khi gươm không c̣n bén Phúc cần ǵ lắm cửa. Với hắn, một
cửa vào ra cũng đă oai vệ lắm rồi.
Phần chúng bạn
đập chết cái nết không chừa – 18giờ30 vẫn
c̣n lác đác. Tính
cách phi-công-nghiệp cố hữu :
“đến muộn” mới thuộc hàng VIP! Những thằng
đến sớm chụm ṿng tṛn, tán gẫu. Càng tiến gần bến bờ
hư vô, bộ dạng mỗi thằng mỗi thêm nghiêng ngửa. Những
ông nội đau lưng, ông ngoại nhức mỏi. Đâu nữa từng
bước phon phon, chưa chộ mặt đă nghe sủa
tiếng. Cung kính
chào thưa, bây giờ… “tuổi già lóng
cóng c̣n thưa thốt ǵ” (4). Thưa ai: sắp lên hết
hàng tiền đạo cả rồi?
19giờ00.
Non
non năm chục cả bà lẫn ông, riêng số lượng
quư bà có phần bội thu hơn nhiều
năm trước. Không chừng Đinh Hợi
nữ thịnh nam suy.
Viên biện lại họ Nguyễn năy giờ ngáp vặt,
chợt dưng tíu tít thu gom. Duy th́ xúi đăng
đàn nôn nao, nhưng… khoan khoan, đứng đó chớ
ra. Ngài chiếm dụng mặt bằng
th́ thằng quái nào c̣n đất dụng vơ. Mười hai ngàn
câu lục bát sử thi của mi ai ai cũng biết, cứ
việc in ra rồi kư tặng. Mi đừng tiếp
thị nữa, sản phẩm đă quảng bá từ thuở
mi chưa viết đủ một ḍng. Đúng, bụt trong nhà không thiêng –
nay, bạn bè hoan hô cũng c̣n kịp chán?
19 giờ 15, sáu mươi mạng có thừa.
Xin
mấy tướng khái quát chương tŕnh – chuẩn bị
người nào
việc nấy.
Mọi người
dường như thừa hiểu, c̣n lâu mới tái ngộ
cùng chú Cẩu (12 năm sau). Thậm chí có tái ngộ, nhân sự cũng không đến
nổi rườm rà như ri. V́ thế, tinh thần tham dự chỉ trong
mươi phút bỗng nhiên đổi khác.
Hội trường
(cứ gọi như vậy đi) với chừng 60 mạng
như thế này thừa đủ để huyên náo. Tuổi đời,
c̣n nước c̣n tát. Triết lư, ưu
tư phỏng có ích ǵ. Nói như Thanh -“Có người chết già trước tuổi 20, c̣n
tụi ḿnh sống trẻ ở tuổi U70!!!”. Câu hay nhất trong năm, nhưng chớ
để “ai” nghe, chỉ nên nói nhỏ cho vừa… tụi
ḿnh nghe thôi!
Thêm một chi tiết thể hiện
sự cảm kích tinh thần không quản ngại
đường xa của các bạn như vợ chồng Phan Đ́nh Ngân (Huế) Nguyễn
hữu Súy (Lâm Đồng) vơ chồng Ngô đức Lương (Biên Ḥa)
Phan Đẳng & Trần Luyến người đi
từ cỏi chết ,vợ
chồng son người Việt xa xứ Quốc Vọng-Thanh
Tuyền. Nhóm
hân hạnh lập hàng rào danh dự đón chào. Vui vẻ cả làng nhé, v́ các bạn
đă gián tiếp được xếp vào diện chính
sách “vùng sâu vùng xa” rồi đó!
Hỏi thế chứ
làm sao chúng ta không vui đươc bởi nghĩ cho cùng, phận
người ai chẳng có “một mùa xuân cuống quưt” rồi
sớm muộn cũng về đất. Sống gởi thác về hăy cứ
ung dung, đừng để ông tạo đoán trúng tim đen thói úy tử tham sinh. Ổng bấm
một phát trúng vài thằng, kèm theo kèn trống
th́ rất tai họa.
Và đêm nay cam kết
sẽ tường tŕnh đầy đủ, nghe ǵ thấy
ǵ viết y như vậy. Kẻo đồng môn tự bốn
phương hướng về, trách “chưa đạt chỉ
tiêu” sinh ra phiền muộn.
19giờ 30.
Xuất hiện
trên sân khấu “vừa đẹp vừà sang” là mấy anh
Hai Lúa, trừ thằng Mập vừa mới đi Tây về. Bên đó, hắn
hí hửng nhận cái danh hiệu Dế Mèn trao bởi những
những bằng hữu xưa nay lưu lạc.
Bên dưới khán
đài, bảo đảm không ồn ào không phải là…
61-64. Chúng đă
quên béng khẩu hiệu “Học sinh !” – “Im lặng” mất rồi. Thằng P đầu
tếu “triết gia muôn mặt”, vừa nhập tiệc
đă tụng một hơi những điều h́nh như
liên quan đến thuyết tiến hóa của ông Đà-
Goanh (Darwin) “tổ tiên chúng ta là giống vượn người” :
-“Bên cạnh
những ân sủng
mà tạo hóa dành riêng cho mỗi loài là những lằn
roi quất trí mạng, để muôn loài buộc phải tiến
lên theo nhịp hóa sinh…” th́
nghe quát:
-Im cái mỏ mi lại, được
không?
Hắn im ngay, không phải sợ
hay quê độ mà v́ hắn có rống cũng không ai có thể
tiếp thu. Cái micro không dây
bỗng trở chứng. Đúng là chất
lượng của nó vượt quá… yêu cầu, chỉ hú
và rít. Nó tồi tệ không thể tưởng. Gơ gơ hoài cứ phớt
Ang-lê. Chả khác ǵ giội một gáo nước lạnh
vào niềm kiêu hănh của ban tổ chức gần cả
chục thằng.
Đang dở
khóc dở cười th́ micro lại phục hồi nguyên
trạng.
Ở cuối góc, thằng
P lại dằn từng chữ một… “Thiên nhiên vốn không ưa chuộng sự
b́nh quân, v́ sự b́nh quân đồng nghĩa với sự
lờ đờ thiếu sinh khí… Ơ đâu có sự b́nh
quân, ở đấy ẩn tàng sự hoang liêu dẫn đến
suy kiệt…”
-Khốn nạn, hắn
thuộc cả một trang lận sao?
Có thằng biết tẩy
P, trấn an mọi người:
-Đoạn
nớ là xong, khuya nay hắn sẽ về lật sách học
thuộc ḷng tiếp. Mấy ông yên chí đi!
Quả sau khi dứt câu
đến lúc tan ṣng, P thọc tay túi quần
đi đi lại lại. Vốn liếng vay mươn
được bao nhiêu tung ra hết rồi.
Không ăn không uống, mặt
giương giương bất cần đời và cũng
đách thèm hé môi với ai một tiếng.
Phải
thay đổi không khí bằng một giọng hát nào thôi. Chí Phước nhanh tay giới thiệu một khách mời, cô
nàng Băng Thanh trong nhóm “người nhà Đồng Khánh” của
hắn. Sau nhạc phẩm “Thuyền Viễn Xứ” là… “Có
Những Niềm Riêng” vô t́nh kết liễu trong đau
đớn sự nghiệp ca hát của một ông anh QH (?)!
HTĐ đành đổi tông,
thượng đài đáp lễ với Bông Hồng Cài Ao,
nhằm vuốt ve vợ ḿnh ở nhà đang nóng ḷng theo dơi.
Không lẽ để
cho một phụ nữ đàn em qua mặt các chiến hữu
thân thiết của chồng, Thanh Tuyền đăng
đàn song ca cùng phu quân bản “T́nh Ca Sông Hương” là lạ. Chất giọng hợp
ca chắc chắn đă thâm cung tôi luyện trứơc khi
về nươc?
Nhắc đến Vọng-Tuyền
không thể không h́nh dung một Huế sông nước hữu
t́nh.
Chồng yêu nơi chôn nhau cắt
rốn v́ kư ức trĩu nặng, vợ th́ thương Huế
theo quan điểm: nơi đâu sinh ra
chồng ḿnh, nơi đấy là quê hương.
Một góc phố
đ́u hiu, một bản làng xơ xác. Sài Khao sương lấp, Mường Hịch
đêm về cọp trêu… mà những người lính
Tây Tiến tiểu tư sản một thuở có đi
không có về vẫn c̣n lưu luyến, huống chi?
Hơn ba mươi năm xa rời
quê cũ, làm sao không khỏi quay quắt với cảm giác
như hạt muối tan loăng vào biển rộng xứ
người. Nên t́m về bằng
mọi giá, đặc biệt t́m về với bạn bè cũng
là cách Tuyền-Vọng tái-công-chứng nhân thân. Và ông trai núi Ngự
cùng cô gái nam Bộ ơi, ông bà đă thành công rồi đó.
Vơ
đ́nh Biên năm nay tắt tiếng,
nhưng… “rượu đong, đong măi
chẳng đầy ly ơi !”. Quên cả nhồi máu cơ tim, quên luôn lời vợ dạy. Hắn bốc lên hết uống đến hút,
quên cả tên bạn, quên luôn tên ḿnh.
Đến phiên Đoàn xổ số
lănh quà, không rơ giá trị các món quà đến mức nào mà
anh chàng cứ nhắc đi nhắc lại – “cấm cạo
sửa, vé cạo sửa không được nhận c̣n bị
truy tố”!
Lợi dụng cơ hội, Duy
quảng bá chương tŕnh “Tủ sách Thiếu Nhi” kèm bản
copy bài phỏng vấn, hắn thay mặt anh em gởi lời
chúc tết và cám ơn bằng hữu ở Houston – San Jose
Hoa Kỳ như lời của
Hoàng Đồng Liêm năm 2000 , Nguyển văn
Phương , Pham Lương Cơ 2007 trên web QH đă nói
đến tuyền thống cần phải đươc
tiếp tục sau một thời gian gián đoạn
như một sự kiện đứt cáp ở eo biễn
Đài Loan, sứ giả mang thông điệp này là Nguyễn
Đăng Chinh.
Cũng không thể bỏ qua những
lời khen tặng giọng hát… “rất
cha” của qúy bà vợ dành riêng cho ông họ Đỗ. Hôm đám
cưới cháu Minh Anh (con Đoàn) Thanh hát bài Cho Con của
Phạm Trọng Cầu… “con dừng quên
con nhé, ba mẹ là quê hương”… Chẳng biết hay đến
thế nào mà mấy bà khen lấy khen để một cách
ngắn gọn… “rất cha” ! Ban đầu
không ai hiểu, sau hỏi ra mới hay ư nghĩa của lời
khen là “bác Thanh hát bài này, có vẻ rất là một… ông cha”.
Không “cha” sao
được v́ hôm ấy có vợ Thanh cùng nghe. Hát bến
mơ bến miếc, niềm riêng niềm tư mới ngại
thắc mắc. Hát “cho con” th́ tha hồ vô tư. Đă vô tư tất tài hoa tự do
phát tiết. Thanh hát bay bổng ngất trời cũng chẳng
có ǵ là lạ và tối nay đương nhiên Thanh phải
“bis” bài Cho Con sau Ly Rượu Mừng!
Biết bao khán thính giả đợi
chờ, nhưng thay v́ “chiếc cầu biên giới” – Trần Trọng Hân, “thị trường
chứng khoán” lại kể chuyện tếu. Tếu hoang và nghịch mới lạ chứ.
Xin lỗi mọi người, chuyện của
ông cựu giảng viên trường Luật (Huế) không dễ
ǵ viết ra đây được.
Làm MC mà bạn
cứ giành phần, cuối cùng Đức cũng chỉ
hoàn thành được một việc giới thiệu tiếng
hát của vợ ḿnh. Chuyện tuy rằng nhỏ,
song về nhà mới biết là rất lớn đấy.
Thôi nhé, chuyện
c̣n dài dài măi 22giờ hơn mới chấm dứt. Bạn bè nam nữ c̣n ngồi
xoay tṛn chuyện văn khá lâu. C̣n chụp h́nh tay
ba tay tư… “cười lên ! cười lên !” mấy gă phó nḥm nghiệp
dư thúc hối.
-Cười th́ cười. Giờ
thứ 25 tụi ḿnh c̣n cười được, huống
ǵ !
Thật
khó kể cho trọn, hẹn và mong thứ lỗi.
Click
xem h́nh U70 ăn tết con heo
Lời Ṭa Soạn: Bạn
Duy bảo rằng gửi đến 76 tấm h́nh , không
nhân được. Mong ban gửi lại gấp!!!!
Chú thích:
(1) thơ Thôi Hiệu (Hoàng Hạc Lâu) Vũ Hoàng
Chương dịch :
Gần xa chiều xuống đâu quê
quán
Đừng giục cơn sầu nữa
sóng ơi !
(2) sông
Hương được thi nhân gọi là “ḍng sông vàng tan”
vào thời kỳ 1948-1954,
chỉ những cuộc chơi phong lưu xa xỉ trên ḍng
sông này.
Văn Cao có thơ:
Ḍng tiêu kim thủy gà
xao xác
Ôi, nhớ nhung hoài vạt
áo xanh.
(3)
Phương Bích thường hát bài “Ô mê ly” rất hay.
(4) thơ
Bùi Giáng