Thời
gian Nhật học lớp đệ nhất trường
Quốc học Huế là thời điểm cuộc đấu
tranh của Phật giáo và học sinh, sinh viên đ̣i ḥa
b́nh,chống chiến tranh ngày càng gay gắt.Học sinh Quốc
Học, Đồng Khánh băi khóa xuống đường biểu
t́nh với biểu
ngư , truyền đơn
phản chiến.Con đường phượng vỹ
rợp bóng mát, ngày nào c̣n thướt tha những tà áo trắng,
nay sôi động hẳn lên .Hai đầu cầu Trường
Tiền nhiều khi thành băi chiến giằng co giữa
đám biểu t́nh với dùi cui, lựu đạn cay của
Cảnh sát. Nhưng cũng nhờ
vậy mà Nhật có nhiều dịp gặp được
Thùy, cùng đạp xe song đôi vào chơi Đại nội,
lên Kim Long hoặc chùa Linh Mụ, mặc dù nhà hai người
cùng ở trên một con phố nhỏ, cách nhau chừng vài
trăm mét, dọc theo bờ sông đào , nhận nguồn
nước trong lành của
ḍng Hương Giang.
Vừa qua bậc
tiểu học, thêm vài năm trung học mà đám trẻ
nhỏ trong xóm trưởng thành lúc nào không hay. Những
tṛ chơi trẻ con chưa quên. Nhảy dây, đánh thẻ,
trốn t́m… Nhiều lúc trời tối, Nhật leo tận
cành cây mù u để trốn .Thuỳ và đám bạn nhỏ
ấy mê chơi cho
đến khi người
nhà gọi về ăn cơm, học bài. Rồi thời gian vô t́nh trôi mau không ai hay ai biết,
cả đám nhỏ đều tập trung vào việc học
hành, thi cử. Lúc lăng quên những tṛ chơi con trẻ, cũng
là lúc trong tâm hồn Nhật, người học sinh mới
lớn cảm thấy buồn buồn khi có những ngày không thấy Thuỳ
đứng trứơc cửa chờ anh đi học về
ngang qua. Thỉnh thoảng Nhật mới tần
ngần trước ngơ đưa vài giấy tờ, bài vở
giải giúp cho Thùy bài toán khó hoặc những bài tập ngoại
ngữ của chương tŕnh đệ nhị nàng
đang học. Rồi chỉ nh́n nhau ngỡ
ngàng trong ánh mắt chứ không biết nói năng chi.
Đôi ba ngày một
lần, Thùy thừơng xuống bến sông trước
nhà để giặt giũ, c̣n Nhật th́ bơi lội với
những bạn cùng lứa. Có lần Nhật bơi
đến gần chỗ Thùy , khoe :
- Để lội qua sông cho
coi.
Và anh quay lưng bơi một
mạch đến bờ bên kia. Thùy nghĩ thầm” Người có học sao nói
câu thiếu chủ từ”.
Cái thời khóa biểu cảm
tính này được thực hiện âm thầm giữa
hai người, nhưng vẫn có những đôi mắt
trông thấư đầy thiện cảm của bạn bè,
người thân. Khi thời tiết chuyển lạnh, lá sầu
đông rơi lả tả trong làn mưa mỏng như những
cánh chim sẻ bay chấp chới. Khi cây trút hết lá, là lúc
hoa tím trổ đầy cành, hương sầu đông
thoang thoảng bên đường, thơm
trong tà áo, ngát trong hương tóc, và là lúc sắp thêm một
tuổi học tṛ.
Không khí đấu tranh Phật
giáo lên cao, ni sư, phật tử tuyệt
thực, Thượng tọa Thích Quảng Đức tự
thiêu… Học sinh, sinh viên tiếp tục băi khóa, xuống
đường và bị đàn áp. Nhật dặn Thùy :
- Học
sinh, sinh viên đang bị theo dơi và bị
bắt giam trên Chín Hầm khá nhiều, học xong Thùy về
nhà đừng đi đâu.
Thùy nói nhỏ
:
- Ḿnh không
tham gia lấy ai tranh đấu.
Nhật dứt khoát :
- Có nhiều
người khác lo rồi, Thùy c̣n nhiều công việc khác,
lo ôn bài để thi. Chịu lựu đạn
cay không bằng ai đâu.
Nghe Nhật
nói vậy, Thùy nghĩ chắc suốt ngày Nhật chỉ
quanh quẩn bên chồng sách vở và mớ công thức.
Không ngờ cuộc đấu tranh xuống đường
nào Nhật cũng có mặt, chống cự với Cảnh
sát. Thùy c̣n biết thêm Nhật là Hướng đạo
sinh ở chùa Từ Đàm, mở màn những yêu sách,
đương đầu với nhiều hiểm nguy cùng
với Phật tử, tăng ni. Giữa hè, hai kỳ thi bán phần
và toàn phần đă xong. Khoảng năm ngày sau, Nhật xuống
bến, ngồi trên phiến đá, dặn Thùy
:
- Có việc
cần, mai Nhật phải đi Đà Nẵng, ở nhà
Thùy đừng đi đâu nguy hiểm. Thời
gian c̣n hè, không có học sinh, sinh viên, t́nh h́nh tạm lắng
nhưng chỉ là lắng dịu tạm thời. Chính quyền đang lên danh sách truy bắt Cộng
sản nằm vùng trong giới học sinh, sinh viên. Thùy phải hết sức cẩn thận.
- Nhật
không chờ có bảng ?
- Thùy xem giùm
Nhật. Tí nữa Nhật đem bộ sách qua cho Thùy để
sang năm học.
Thùy chợt hỏi
:
- Nhật
đi lâu mau ?
- Khoảng
mươi ngày, nhưng chưa biết chắc.
Nhật dặn thế, Thùy
nhớ thế chứ không lấy ǵ làm quan trọng v́ nàng
không tham gia
hội đoàn ǵ trong thành phố. Những
điều mắt thấy tai nghe, nàng biết
chỉ để mà biết, nghe lời ba mẹ, nàng chú tâm
vào chuyện học hành. Lâu lâu, nàng có theo mấy nhỏ bạn
đi sinh hoạt văn nghệ, nghe Ca khúc Da Vàng, nhạc
phản chiến của Trịnh Công Sơn, rồi thôi.
Thời
gian Nhật vắng mặt, nàng thường ngồi trên lầu
nh́n hàng cây sầu đông vươn
những tán cành phủ bóng mát xuống
bến nước nàng hay ngồi, bây giờ sao vắng vẻ
quá. Nàng
lần giở những cuốn sách Nhật
vừa đưa, xem qua nội dung chương tŕnh sắp
học trong năm tới. Xem đi xem lại lá thư bày tỏ t́nh cảm bấy lâu cùng bài
thơ t́nh đầu tay đầy t́nh cảm chân thật. Nàng nhẩm tính, bây
giờ thứ hai, có lẽ thứ năm tuần sau Nhật
sẽ về. Đến thứ sáu vẫn không thấy, những
con sóng vỗ nhẹ trên bờ đá không c̣n reo vui như những
ngày có Nhật.
Bỗng
đâu Nhật trồi đầu lên khỏi mặt nước khiến
nàng giật ḿnh. Anh hỏi ngay :
-
Chờ lâu không? – Không đợi câu trả lời, anh tiếp – Nhật
có tên trong danh sách phản động, may biết kịp không
th́ bị bắt tuần trước rồi.
-
Về không sợ bị bắt ? – Thùy hỏi.
-
Gần nhập học lại rồi, hơn nữa ḿnh sắp
vào lính rồi, sợ chi.
Thùỳ
chưa nói nhưng Nhật đă biết ḿnh thi rớt. Năm nay ra đề
thi khó quá, Nhật có tiếng giỏi toán nhưng không ngờ
bị găy môn này. Một phần do mất nhiều th́
giờ trong các cuộc đấu tranh.
Nhật
bị gọi nhập ngũ. Sắp chia
tay, anh hẹn Thùy đi ăn chè Cồn
Hến. Hai người ăn lặng lẽ. Lâu
lâu Nhật nói vài câu ǵ đó không như dự định
trong ḷng.
Tiếng Nhật rời rạc :
- Anh thích Thùy
làm nghề y tá. Đỗ hay không đỗ Tú tài hai, Thùy nên
thi vào ngành Y. Vào quân trường sẽ viết thư nhiều.
Lần
đầu tiên Thùy nghe Nhật xưng “anh” thật cảm
động. Nàng
trao cho anh chiếc khăn có thêu đôi chim ở góc. Nhật nắm chặt
bàn tay nàng thật lâu, thay cho lời nói.
Hai người đạp xe về, ḷng nặng trĩu. Thỉnh
thoảng anh nh́n lại nét mặt nàng nghiêng trong vành nón
như cố khắc sâu một bóng h́nh. Cả hai
đều nghĩ, họ sẽ chờ lắng nghe tiếng
nói yêu thương trong những lá thư
quân trường.Về đến nhà, Thùy bỗng nghe
hương sầu đông trở nên gay gắt, cành lá chao
đảo buồn hiu. Không biết Nhật có
cảm giác vậy không khi sắp xa hàng cây nở tím bên bờ
sông lặng lờ thơ mộng.
Sau những
ngày giờ tập dượt nhọc nhằn ở quân
trường, Nhật trút hết yêu thương trong mấy
chục lá thư gửi cho Thùy thật dịu dàng, nhưng
thỉnh thoảng có bộc lộ chút tâm trạng chán nản
chiến tranh, bom đạn, chết chóc.
Sau
đó Nhật báo tin đă ra trường và đang ở
chiến trường.
Thùy không học
tiếp, nghe anh thi vào ngành y tế. Hai năm miệt
mài, đến khi gần ra trường th́ thư
anh vắng dần. Bao nhiêu lá thư của
nàng không được hồi âm. Ba má anh cũng mất tin
tức, rất đau buồn nghĩ rằng anh đă mất
tích, không xác thân, không tử tuất. Nhiều lúc nàng ứa
nước mắt , làm ngành y cũng v́ ư
nguyện của anh nhưng chẳng bao giờ được
băng bó vết thương cho người ḿnh yêu.
Ba
năm ṃn mỏi, hy vọng rồi thất vọng, nàng ngă
bệnh mấy lần.
Người thân ai cũng biết lư do nàng suy
sụp. Nàng rất thương mẹ, cố
giấu kín nỗi ḷng và biết không thể “ôm cầm chờ
đợi măi”. Nàng lấy chồng, cũng là một
quân nhân nhưng ở ngành truyền tin, người ở nội
thành, cả hai đang công tác ở B́nh Định. Ba
năm sau nữa, vợ chồng Thùy mới được
thuyên chuyển về Huế, và Thùy được làm việc
tại bệnh viện tỉnh.
Một
chiều, lúc tan sở, vừa ra khỏi cổng bệnh viện,
Thùy bỗng sững sờ thấy ai như Nhật đang
đứng nh́n nàng.
Chỉ vài giây nhận diện, hai ḍng nước mắt
Thùy lăn dài như chực sẵn từ
lâu.Đôi mắt anh cũng rưng rưng. Hóa ra bao năm
nay, tuy trong nếp sống b́nh yên nhưng một phần hồn của
nàng đă gởi theo anh. Sau
mới biết anh chỉ c̣n một cánh tay,
vừa về thăm nhà cùng với người vợ trẻ
và một con gái mới lên hai, chính cống dân Nam.Thùy mới
thấm thía rằng anh đă hy sinh t́nh yêu cho nàng. Hóa ra anh muốn măi măi là h́nh ảnh một chàng
trai nguyên vẹn đầu đời trong mắt nàng.
Sau khi xuất ngũ chỉ c̣n lại một cánh tay, anh dặn
ḍ bạn bè hăy dấu kín gia đ́nh và quan trọng là phải
dấu nàng,
v́ ở trong quân trường tất cả đều biết
ai yêu ai.
Anh
lần ḍ theo địa chỉ ngôi chùa
nhỏ ở Hóc Môn, có một tu sĩ là em trai của
người bạn cùng đơn vị, và anh muốn trở
thành thầy chùa để quên đi mọi khổ đau
trong chiến cuộc. Nhưng số phận đă run rủi
xui một người con gái ở gần chùa phải ḷng
người mới tu tập. Với một cánh tay c̣n lại, nàng biết anh có lẽ là một
nhà tu bất đắc dĩ, trở về sau những thử
thách với đạn bom. Và trong hoạt cảnh
nửa đời nửa đạo, anh quyết định
kết hôn với cô gái gần chùa. Anh
đă chọn xứ này làm quê hương thứ hai.
Thùy trách anh bắt
nàng phải chịu đựng bao đau khổ và sau ba
năm ṃn mỏi, nàng đă đào huyệt chôn theo anh một nửa phần hồn. Nhật bùi ngùi trả lời :
-
Đó là cái giá phải trả cho hạnh phúc bây giờ của
em. Anh cũng linh cảm đă níu giữ của em một
nửa linh hồn. Bây giờ đem trả lại cho
em đây, bởi anh lại phải ra đi, v́ đă sống
quen và đă yêu đất đai xứ
người.
Nàng
kể lễ, chạnh ḷng mỗi khi nh́n lại bến
nước, bờ cây, kỷ niệm có đôi mắt u buồn
trên từng phiến đá, anh c̣n ra đi để bến
xưa c̣n phải nặng ḷng. Anh nói như một lời an ủi :
-
Người
ở xa mới nặng ḷng thương nhớ. Nhớ mà
không thấy được, thương mà không gần được.
Tại kỷ niệm nằm trên sóng nước
nên nứơc đă cuốn trôi đi. Hàng
sầu đông trên bờ sông đă bao mùa thay hoa đổi
lá. H́nh ảnh ấy đi th́ nhớ, ở
th́ thương. Anh đă mất mát khá nhiều rồi.
Anh
ở lại Huế mười ngày, tuy ngắn ngủi
nhưng đă giải mă được ẩn số bao
nhiêu năm tưởng đă nằm yên trong ḷng đất.
Ngày ra đi,
lúc cầm tay tạm biệt, anh nói với nàng nhưng cũng
như nhắn nhủ với ḷng ḿnh :
-Đây không phải là lần
cuối cùng như câu người ta thường nói trong những
cuộc chia ly. Anh đă trở về
đây, hiếu đă trả xong. C̣n t́nh,
lập nghiệp ở miền
Và anh tiếp:
– Chuyện chúng ta chỉ có thế,
nợ nầy anh sẽ trả kiếp sau.
Hồng Thị Vinh