Ngày NHỚ HUẾ tại
thủ đô Washington DC
Pham Cơ tường thuật
cho các thân hữu của nhóm Đồng Khánh 1970.
Sau vài tháng căng thẳng
giữa các ư định đi hay không đi, cuối cùng
chúng tôi cũng đến được Washington DC vào tối
thứ sáu ngay đêm “Cá tháng tư”.
Năm nay chủ nhà phải
một phen khốn khổ v́ bạn phương xa, những
kẻ đến giờ chót mới có “giấy phép xuất
cảnh” nên giờ giấc cứ gọi là lung tung cả
lên. Chúng tôi Cơ + Ấn, Hiển
+ Diệu Minh, Quang + Hoàng Trúc đến DCA lúc 22 gị, Thúy Hồng
+ Định măi đến nữa đêm mới đến,
và Xuân Phương th́ măi đến 5 giờ sáng hôm sau do máy
bay bị hư thả cô nàng bơ vơ ở phi trường
Denver. DC và Virginia vốn nổi
tiếng về việc tiếp đăi chu đáo, chúng tôi
được anh Hảo và vợ chồng Trực Tú
đón về nhà Nguyệt Thu.
Ngôi nhà rộng răi hơn với basement mới làm, nên
t́nh h́nh cầu tiêu nhà tắm không gay go như mấy lần
trước.
Sáng hôm sau, biết ư mấy
nữ tu vốn thường hay trễ năi, tôi lấy metro
đi săn h́nh thật sớm.
Trời không được như ư thỉnh thoảng
nắng vàng hiện lên vài phút như để trêu
ngươi rồi lại biến mất. Tuy vậy Thủ đô Mỹ rực
rỡ hoa anh đào thấy hoa cả mắt. Măi đến gần ngọ phái
đoàn ḍng tu “Mến Ống Kính” mới lẽo đẽo
đến nơi. May mắn
thay chúng tôi t́m được một góc khuất để
có thể chụp h́nh các nường ỏng ẹo với
hoa Anh đào trong một khu vườn sát bờ hồ
không xa mà ít ai biết. Chắc
chắn nơi này phải là
nơi đẹp nhất v́ khi chúng tôi đến nơi
đă thấy đài truyền h́nh địa phương
NBC đang tíu tít hành nghề.
Có lẽ phái đoàn
chúng tôi là những người duy nhất có mang theo năm
bộ kimono để các
nường đóng phim. Nh́n
các nường xúng xính trong bộ kimono, tôi ngẫn ngơ
phân vân không biết đâu là “Đồ Sơn” đâu là
“Đồ thiệt” . Cái áo
không làm nên thầy tu, nhưng bộ kimono biến các cô thành
người Nhật thật, đến nỗi nhiều
người kể cả thanh niên Mỹ cũng a đến
xin phép được chụp h́nh chung. Vui chơi chừng 2 tiếng trời
đổ cơn mưa lớn, đành phải đi về
thôi.
Buổi tối mới là đêm quan trọng, tôi lo
lắng măi không biết nói cùng ai nên niềm vui không trọn
ven. Số là phái đoàn chúng
tôi dự đinh giúp Nguyêt Thu, chủ nhà, làm một hoạt cảnh tên “Ḥn
Vọng Phu” để tŕnh diễn ngày mai. Chúng tôi khi biết chắc chắn
số khản giả là 680 người th́ nỗi lo lắng
càng cao hơn. V́ cho đến
8 giờ tối cả bọn vẫn chưa có một ư niệm
ǵ, vẫn chưa biết sẽ làm ǵ vào ngày mai. Tuy vậy, Thảo Nam Sơn, Trời
ngó lại, chúng tôi có Đoàn Thúy Hồng người từ
Dallas vốn nổi tiếng là con ma văn nghệ. Cô nàng cũng mướt mồ
hôi hột. Tuy vậy cuối
cùng lúc nửa đêm chúng tôi cũng dợt được
một lần.
Sáng hôm sau đến
Marriott th́ thật là ốt dột.
Sân khấu thật sự nhỏ hơn những ǵ mà chúng tôi được
báo cáo. Lại phải thay
đổi plan cho vừa với cái “lỗ mũi”. May mà có hoàng thân Bưủ Lộc
(stage manager) nên mọi việc rồi cũng êm xuôi. Vở hoạt cảnh xuôi chèo mát
mái nhờ vào sự nhiệt t́nh của các diễn viên, ngón
vơ tháo vác đọc diễn của Thúy Hồng và tài sắp
xếp của hoàng thân. Nói
chung vở hoạt cảnh làm nhiều người ứa
nước mắt. Tôi nghĩ
thầm: khán giả sẽ khóc ̣a nếu cảnh người
thư sinh trước sự níu kéo của vợ dại
con thơ, tuốt gươm ra cắt đứt vạt
áo để ra đi th́ ảnh hưởng c̣n ghê gớm
hơn nửa.
Ngày nhớ Huế sôi
động hơn với các cuộc hội ngộ giữa
nhũng người tưởng không bao gị gặp nhau nửa,
tiếng nhật được khán giả sử dụng
khắp nơi (đại khái như: ga ni ga mô ri, mi tới ngày mô rứa vvv)
trùng với tiếng hát thắm thía của Ngọc Hạ
và Nguyên Khang, cùng với hai màn vũ của các cô Đồng
Khánh 65 làm cho chương tŕnh cực kỳ phong phú, Khán giả rất lịch sự
từ tốn như phong cách của người thủ
đô Mẽo (không phải thủ đô ta) . Ngày vui rồi cũng qua mau 6:30
chương tŕnh chấm dứt.
Trở về nhà Nguyệt Thu lại có màn gặp nhau
của các thân hữu Quốc Học khác nhau, thật là rôn
ràng,
Tháng tư cũng là
tháng có ngày sinh nhật của Ngọc-Ấn, bạn bè
đă cho cô nàng một buổi tiệc nhỏ nồng ấm
vui nhộn chưa bao gị có….
Ca hát vui chơi tới
2 gị sáng th́ lă cả người, mọi người quay ra
ngủ, v́ 4 giờ sáng Anh Trinh và Trực đă đến
đón để lên đường về Houston
Tạm biệt thủ
đô, tạm biệt bạn bè , hẹn gặp lại….
Phạm Cơ