HỌP MẶT QUỐC HỌC - HUẾ
61-64
LẦN THỨ 29 TẠI
SÀI G̉N
(22 tháng Chạp MẬU
TƯ – 17 - 1 - 2009)
LẦN THỨ 29/SÀI G̉N
Chào nhau, lại chào nhau mỗi
năm mỗi khác thường – sự khác thường có
là dấu hiệu của lần chào cuối?
Hỏi thế chứ nợ
đời chồng chất, dễ ai hóa mây vô danh một
cách êm ái. Chưa qua hết kiếp, bấy nhiêu trôi nổi
đă thấm vào đâu. Thôi th́… “lẽ tất nhiên
ai cũng phải sống” dẫu sống vui hay sống
buồn. Dục tốc chi nhỡ sinh bất đạt,
lănh phải cái án treo “sống hoài” càng khốn.
Trước hết thử
điểm qua vài bất thường nổi cộm,
như là một cách thông tin trọn gói sinh hoạt trong
năm của Nhóm.
NHỮNG
BẤT THƯỜNG NỔI CỘM TRONG NĂM
Vừa ra Giêng, chúng bạn
một phen khấp khởi mừng – tin “chàng trai
nước Việt” bị chó cắn.
Từ xa về, Cầm mời Nhuận
ghé chơi và Nhuận hí hửng. Nào ngờ gặp dịp,
khuyển nhà Cầm xực phạn ông bạn tri kỷ mấy
phát cóc cần sủa. Vậy mà cứ tưởng loài khuyển
xưa nay cao giá, thuần dựa vào cái mơm và tài bén hơi. Có
lẽ được chăm sóc theo kiểu đại gia
“đêm đêm thảm trải” cậu nằm, cậu sinh
choáng ngợp nên bản năng gốc bị triệt tiêu.
Hay cậu đă lai tính ông chủ, hễ chộ mồi bất
kể giới tính cậu đều khoái cắn? Ay, Cầm
vẫn bai bải “không răng, không răng mô”– răng
khuyển ngời ngời, răng dám bảo không răng là
răng? Hẳn chừng trước ngày xuất giá ṭng thê,
Cầm cố theo Nhuận hốt cú hụi chót đâu
đó bí sử thâm cung. Nay sang xứ người thấy
máy ḍ nói dối cùng súng đạn bày bán tự do, Cầm e
vợ sẽ mua về quét thẳng vào Cầm. Cầm mới
giật ḿnh, chỉ thị đàn em phi tang bằng cách diệt
khẩu? Tuy nhiên, mưu sự tại Cầm mà bất thành
sự (th́) tại khuyển. Cậu cắn ba phát chả một
phát ra hồn, đúng tháng đủ ngày Nhuận vẫn ung
dung – tiếp tục làm gà Trống vĩ đại, hết
“ở vậy” nuôi con đến hưởng thọ để
giữ cháu… của bà.
“Công, dung, ngôn, hạnh” vậy
đó, nhưng đă say là say tới bến. Bạn mời
– lúc đến mang dép quai, khi về rất chịu mang…
giày. Sáng mai không chỉ mất công truy lùng chủ nhân để
trả, c̣n phài làm một chầu xóa oá tội… đánh
tráo tài sản. Tiền hao c̣n “quá cha” tiền mua một
đôi giày mới. Bạn nhậu đề nghị Nhuận
mua sẵn chục đôi, vừa giày vừa dép để
khi bạn hú th́ dép mang và giày vác!
Tiếp nữa tháng 3, chuyện
nhà Phó chẳng hiểu sao rao bán cái tivi hoài. Lạ lùng
một nỗi, có người hỏi mua th́ bả lại
giùng giằng không quyết. Trăm sự cũng do Phó vốn
là fan của bóng đá Anh. Cứ mùa tranh giải, lắm
đêm nhiều trận Phó thức suốt. Lo sức khoẻ
cho chồng, vợ Phó lâu lâu “giấu” nhẹm cái rờ-mốt
TV. Nhưng hễ thức giấc là Phó ṃ mẩm, trúng chi chụp
đó. Trúng phải… vợ, thế là xem th́ có xem
nhưng v́ bắt cá hai tay nên mặt trận nào Phó cũng
lơ mơ. Vợ Phó tức ḿnh muốn đẩy cái tivi
– khổ nỗi đẩy th́ tiếc, bởi c̣n đâu cái
rờ-mốt để… kẻ giấu người
t́m?
Giữa tháng 4, nhóm cà phê
Tao Đàn (G7) ră đám – như vậy, duy nhất c̣n
trụ vững là nhóm Nhiệt Đới tụ tập
đều đặn vào mỗi thứ Sáu, tại một
quán cà phê đúng nghĩa …vườn. Sân đất,
lá rơi, chim hót, sóc kêu, kiến vàng kiến đỏ…
riêng khách vắng hoe. Ghế ngồi lỏng chỏng không
những thuộc dạng sập rể, chúng c̣n hứa hẹn
cùng bà chủ “sập” luôn… bố vợ của mấy
thằng rể, chưa biết lúc nào!
Sang tháng 6 từ xứ tuyết
về, Nguyễn Tấn Phục bất ngờ tŕnh diễn
nhạc sống ngay trên vỉa hè Tú Xương. Thèm, chắc
là hắn thèm đủ thứ nhưng hát, hắn chỉ
hát Thèm Mưa… “t́nh em chân mây, t́nh anh mưa bay”… Vời
gă hát rong này, mưa không thuần là những hạt nước
vô tư. Nếu thực sự vô tư th́ năm xưa,
mưa chẳng đă xui ai giữ chân ai khiến đời
thêm nghiêng ngả?... Được chúng bạn tán
thưởng, Phục chơi luôn ca khúc Nhớ Người
Xưa của Nhật Trí. Oi, tưởng đâu “hăy
để ngày ấy lụi tàn” – nào dè mỗi lần trở
lại chốn xưa, Trí vẫn như kẻ mộng du “qua
cầu hỏi Huế em c̣n đó không, thương làm sao
đường vô thành nội, áo vàng ngày xưa ngày xưa”…
Thực t́nh, “yếm” em ngày ấy có là màu chi-chi th́ Lỗ
Trí Trí vẫn lăn xả vào. Vậy nương
nương nào đấy ơi, nếu xui xẻo tái ngộ
cùng lăo họ Trần (th́) bao nhiêu áo măng quần ḅ
xin mặc hết vào, chớ cố vờ quên cài nút rồi
đổ thừa qua cầu gió bay…
Bấy lâu, chỉ quen ngắm
Đoàn qua tài cắt h́nh tạo chữ. “Đoành” một
phát, hắn tuyên bố sẽ “triển lăm tranh… ga-lờ-ri”
khiến cả bọn xám mặt xám mày. Tinh thần lũ bạn vốn chưa đủ thép hay do ám ảnh
trường kỳ “bụt nhà không thiêng”?
Đă nói rồi năm
xưa, một gă tướng số giả dạng anh chàng
mua ve chai ngang qua nhà Phúc A nhân ngày họp mặt. Gă đă phán
rằng – cái nhóm của chúng ta
“mả” không thể phát hoa khôi hoa hậu. Nghe có lư, chúng tớ
lặng thinh th́ gă phán tiếp… “cũng c̣n lâu Nhóm mấy
ông mới phát danh họa, văn hào – chỉ toàn… nhà
thơ thôi”! Đến đây th́ hết chịu nổi v́
nhà thơ của tụi ḿnh, toàn là tự “mọc” cả chứ
đâu đợi phát. Phúc A mới bực gă nói phét, nói trật
lất bèn hốt hết đống vỏ chai lon vào, không
thích bán cho gă ta nữa. Và h́nh như gă có bùa phép trả đũa
– bằng chứng là mấy năm tiếp theo, nhà thơ
đâu trong Nhóm chúng ta… quá trời trời. Không trồng
mà vẫn cứ mọc mới lạ chứ! Phen này ắt
phải xin gă ta làm trung gian thương lượng sửa
“cái mả Nhóm” lại, dẫu có cắt cổ vài nhà thơ
để ít ra phát một thằng… hoạ sĩ cũng
xứng đồng tiền bát gạo.
Thật ra Đoàn mê cầm
cọ từ thuở bé tí, tuy nhiên sau ngày cưới vợ
sự nghiệp vẽ vời của Đoàn tưởng
đă đi đoong, Bởi giữa nghệ thuật và vợ
luôn có sự tréo ngoe và bao giờ cũng thế… nghệ
thuật là con đường cùng. Không ngờ từ khi bị
vợ cho về hưu non, con đường cùng lại là
lối thoát danh dự giúp Đoàn quên đi lắm nỗi.
Hắn vẽ như điên, chờ ngày. Nhưng giải
thích sao đây khi tranh Đoàn cứ lưu luyến măi bốn
bức tường nhà, mặc những nhân vật trong
tranh ngày ngày qua song nh́n hoài lá rụng.
Cơn băo tài chính không lẽ
đă thổi bay những kẻ yêu tranh, đi đâu về
đâu… Kẻ phàm phu th́ cho rằng, thiếu sót nằm
ở khâu tiếp thị – Rất có thể!. Ai đời
lùa hàng loạt bạn thiết về ra mắt tranh nhiều
lần, lần nào Đoàn cũng… vườn rộng
rào thưa khó đuổi gà. Ừ, gà khó đuổi cũng
được đi – nhưng rượu ngon “nhốt” sẵn
trong tủ, cớ ǵ đuổi… không kịp? Bạn
chứ đâu phải những kẻ ăn kiêng, nhịn miệng
hoài để ngắm tranh suông… Thiên tài đâu hề
nao núng, Đoàn dự trù tháng Chạp sẽ vác tranh ra Huế…
dọa bạn bè chơi, Quư đồng môn ngoài đó chuẩn
bị tâm tư là vừa, năm nay xem như… tiêu tùng
cái Tết!
Cùng thời điểm,
nhân Festival 2008… một số CHSĐKQH đổ về
cố đô mở một cuộc họp mặt bỏ
túi. Đặc biệt, có Vĩnh Hộ và dân chơi
bát ngát Lê đ́nh Hạnh. Chương tŕnh rất xôm –
cụng ly nhảy đầm, xuôi ngược sông thơ.
Ngạc nhiên thay khi qúy bà Ngự Hương đă chịu
buông chiếc mạng trầm mặc, khoác lại từng bộ
cánh tưởng đă vĩnh viễn tàn y. Rốt cuộc
chả ai hoài tâm đến quư lăo pḥ mă sẽ trôi sông lạc
chợ, chui rúc ở góc xó nào nếu nhỡ v́ sự nhảy
đầm có bà trật guốc bong gân?
Nếu quả hậu vận
của quư lăo đen đũi đến thế, thà làm…
cục đất sét c̣n hơn. Đất sét, may ra lúc rỗi
việc quư bà c̣n đem trụng nước. Buồn buồn
hết nặn lại nhồi, chẳng thành ông vỏi ông
voi cũng là chú ḅ tót rụng sừng… Nói cho đỡ
tủi, kỳ thực quư bà rơ đă khéo nặn từ lâu một
bầy “lăo cưng” mịn màng hơn cám. Đôi khi tệ hại
c̣n gấp chục lần mấy con ṭ he bán đầy ngoài
chợ. Chẳng qua thuở trẻ người non dạ,
quư bà cắn răng rinh quư lăo về là tránh tiếng gái chảnh
biếng chồng. Sau là để tận dụng cái sở
trường khác giới, hợp tác cùng quư bà xuất xưởng
một số “kỷ vật lưu niệm” cho bằng chị
bằng em. Xong khâu đồng diễn mà qúy bà giờ
đây có nằm mơ cũng không thể được,
th́ dẫu quư ông c̣n sống đó cũng khác chi lăo hàng xóm chết
rồi!
Chuyện này nữa, cái
chuyện “ru ma… ru ni” về bác Trương Ca ấy
mà! Dù chẳng ham bóng đá nhưng Euro vừa qua, bác cũng
bon chen thức suốt 3 đêm cốt để theo dơi
đội bóng Đông Au (Romani) với hàng trăm fan nữ
áo vàng bốc lửa. Những cô ả ấy (theo tin bác
lượm được ở tiệm hớt tóc) sẵn
sàng một màn “khuyến măi” rầm rộ ngay trên khán
đài, nếu đội của họ thắng. Kết cục
hết sức đắng cay, đội bóng mắc dịch
thua tất và bị loại ngay ṿng đấu bảng…
Măi đánh vật với trí tưởng tượng phong
phú về “đồ ngoại” suốt tuần, bác Trương
bức xúc vỗ TV một cái rầm, hùng hục chạy
t́m bác gái giữa lúc đêm hôm giọng lạc hẳn
đi:
- “Em ơi, em… ru ma-ni…
Ru ma- ru… ni… em ơi!”…
Báo đời bác gái hoảng hồn thức
dậy chẳng hiểu mô tê, lại thấy thần sắc
bác trai căng tựa dây đàn. Tưởng đâu thiếu
bác gái, bác trai có thể ngả lăn ra chết tươi.
Bác gái dang tay vừa ôm vừa dồn dập hỏi:
- “Bị tâm thần hở
anh… bị tâm thần hở anh?”…
Như con hươu đực
chợt dưng được chỉ đường chạy,
bác Trương lỡ trớn càng đóng kịch thêm.
Lại nói chuyện…
thơ – đă là thơ, không thể không có mặt Duy quậy
bởi một dạo, thơ hắn nổi tiếng…
“gây” bá bệnh. Chỉ cần một “toa… lục bát”
của hắn, bạn bè… xỉu hàng loạt. Trường
hợp cần bổ sung một “toa… t́nh dục” nữa
là đất trời hoá… mênh mông… Khá lâu bận nhảy
xổm vào lắm lănh vực, nay hắn mới quay về
h́ hục vực dậy tâm t́nh sâu thẳm của cố thi
hào Nguyễn Du. Rằng trước khi mất, cụ Cố
đă gieo không ít khổ đau cho lắm người đẹp
Phú Xuân. Lúc khoẻ, cụ yêu bằng cách nào sử sách chẳng
ghi. Chỉ biết lúc thụ bệnh (lại là bệnh tả)
cụ vẫn c̣n yêu, diễn giải theo cách “yêu bằng mắt
cũng là yêu” th́ người xưa quả thật
đa t́nh. Yêu khổ yêu sở, yêu phơn phớt vậy mà
cũng yêu. Thế ra Nguyễn Du chẳng thua ǵ Nguyễn
Trăi, cả hai Cụ đều rất đáng nể ở
chỗ… mê gái. Nếu vậy, dễ ai trong chúng ta…
không từng là hậu duệ gần xa của quư bậc tiên
nhân khả kính ấy ha?
Đến chuyện xẩy
ra khá lâu nhưng chưa kịp thời cập nhật
– chuyện về “người
dơi” họ Phan. Số là quan Phan bỏ thuốc lá
chớ chưa bỏ rượu. Say rồi th́ trời
đất chưa quên quan, quan đă quên phéng đất trời.
Một lần hẹn ḥ, say quá – cả bọn đề
nghị tải quan về đơn vị gốc. Một
thằng quyết “anh vợ thằng nào, ưu tiên cho thằng
đó tải” – nhưng quan dài đ̣n và nặng quá. Phần
việc được giao cho chủ một xe phân khối
lớn, tay em rể hộ tống. Vừa toạ lên yên
sau, quan đă áp tấm thân bồ tượng vào lưng họ
Hoàng ngáy ngon ơ. Quan c̣n như em bé bự, biết…
nhễu nữa chứ. Cừ khôi lắm bác tài Đài
mới giữ vững tay lái, mỗi khi quan xỉn đổi
tư thế. Cặp trường túc của quan lại
không chịu yên vị trên giá đỡ mà cứ duỗi
thườn thượt, quyệt giày lóc cóc lên mặt
đường nhựa. Hai tay quan buông thơng, nh́n từ phía
sau y như dạng người dơi… muốn bay mà
bay không được. Đế giày bong văng mất
tiêu, hai mũi giày ṃn rách tới vớ... Tiếp nhận
tấm thân thơm thơm mùi rượu ủ ấy, vợ
quan nổi tiếng yêu kiều và lịch lăm vẫn khó lắm
mới nhoẻn một nụ cười.
Mờ sáng, người
dơi bét-men hé mắt không thấy vợ. Quan chỉ thấy
đôi giày ṃn mũi, mất đế ṭn teng trên tường
cùng mảnh cạc-tông trắng đề thơ. Hơi
thơ ngọt xớt truyền thống “thương cho
roi cho vọt, ghét cho ngọt cho ngào” – Ôi, vẫn là cách “vừa
vỗ lưng vừa móc họng” chồng của mấy bà
vợ Huế, đại khái là:
Ḿnh ơi, em tưởng…
ḿnh ngoan
Răng giày văng đế,
mũi ṃn… lạ ri?
“Tai nạn”
bất ngờ vừa mới đêm qua đấy thôi (vẫn
c̣n thuộc Mậu Tư) lại rơi nhằm vào quan thủ
qũy Nguyễn Đức Trung, vốn rất
cưng vợ. Cuối buổi họp mặt, Trung đang
kiểm tiền tổng kết thu chi th́ Minh (tục
danh Minh Nhà Đất) đến giúi vào tay một tấm ảnh.
Minh nói cụt lũn “tặng ông bà” rồi lủi mất.
Trung ngắm nghía ba chớp ba nhoáng sao đó, tưởng
như mọi lần – y hớn hở mang trao cho vợ ở
cạnh bàn bên. Oái ăm hơn nữa là hắn ta vừa
cười rấi tươi, vừa theo thói quen nịnh vợ
mỗi khi tặng h́nh hay quà:
-“Giữ làm kỷ niệm
nghe em, xứng đôi vừa lứa lắm”.
Chỉ vừa đúng một
giây, vợ Trung vất chạch tấm ảnh xuống bàn,
trợn Trung:
- “Xứng, xứng với…
ông!”...
Trung ngớ người,
móc túi lấy kính lăo ra… Trời đất ơi,
người trong ảnh vai kề vai với Trung không phải
bà Trung mà là… Mỹ Đức!... Thấy chồng bị
quê, bà Trung cười x̣a. Mấy bà cùng bàn cũng cười
ngả cười nghiêng – đúng là tuổi cao mắt mờ
tai hại thật. Song vẫn c̣n may, Mỹ Đức vốn
thân thiết với vợ chồng Trung như là cháu gái với…
ông bà ngoại!
ĐÊM HỌP MẶT
(22 tháng Chạp Mậu Tư
– 17 -
01 - 2009)
Năm tháng qua đi
đúng là chúng ta có già đi thật, nhưng mỗi lần
gặp nhau dường như không tuổi. Chính v́ “không tuổi”
nên tha hồ thả nổi tính cách, tha hồ búa xua. Thế
vẫn hơn, hẹn ḥ chỉ để ngồi ngáp. T́nh
bạn từ thuở “chộ gái là rủ nhau cùng run” đến
giờ, đứa nào… đời trai cũng đă tan
nát, c̣n chi đâu mà ǵn với giữ.
Địa điểm họp
mặt, vẫn là… nhà hàng “nửa sao” Kim Thanh, bởi
giữa chốn phồn hoa này có đốt đuốc cũng
khó t́m mô ra một nhà hàng tồi tàn như thế nữa.
Buổi sáng, vừa đến
dọn dẹp, BTC đă nhận một tin sét đánh.
Năm con Trâu, nhưng Đoàn… “mỏi mệt, Đoàn
liền năn nỉ” xin thôi việc. Thay cho sự tŕnh làng
một con Trâu mừng Xuân Kỷ Sửu với… cặp
sừng không có ǵ đáng để khoe, Chí Phước
trúng thầu “xuất tiền túi” thực hiện một
phông màn kích cỡ 2,4m x 1,6m trước đó hai tuần. Ảnh
phóng đại một góc bên trong khuôn viên của Trường
Cũ với những gốc phượng già, giá trị vô
cùng trong sự sương giăng gợi nhớ.
Nhưng chỉ việc
treo tấm phông này lên thôi, cũng nhiều thầy thúi ma.
Duy hỏi “treo răng đây?”. Phước cao giọng khá chảnh… “tau đă nghiên cứu,
khỏi hỏi” – thằng Mập cụt hứng, lảng
ra. Gần hai mươi phút, Phước và mấy tên thợ
vịn Hiệp, Phúc… vẫn lúng ta lúng túng. Khoái
chí, thằng Mập quay lại thọc một câu…
“nghiên cứu hay ghê ha”!... Chí Phước đang quê
cơ, chực nổi sùng th́ Đoàn lớ ngớ xông vào chỉ
chỉ, chỏ chỏ vào thanh sắt làm như ta đây vừa
nhận giải Nobel Vật Lư về… “phải dùng trọng
lượng của nó để giữ nó” liền bị
lănh ngay một chiêu giận cá chém thớt của Phước:
-“Trọng… trọng...
cái con khỉ!”
Thế mà khi tan ṣng, “khách”
ra về hết – c̣n lại vẫn mấy thằng lon ton
trong BTC, h́ hục tháo gỡ dàn phông mới thấy hết
cái t́nh huynh đệ đồng song. C̣n thấy
thương hơn, giữa đêm nh́n h́nh ảnh Chí Phước
“cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa”
xếp tới xếp lui tấm
phông trước khi ôm về.
Chương tŕnh vẫn bấy
nhiêu tiết mục nhưng hơn một tuần họp
bàn, nghiêm trọng như thể năm xưa Lê Lợi cùng
tướng sĩ tính kế đánh quân Minh – giá vé vào cửa cố ngoi lên chút chút vẫn không
xong… Chất lượng thức ăn v́ thế
đành tỉ lệ nghịch với số thực khách.
Song dẫu có thế nào cũng đâu quan trọng, tuổi
tác càng cao chúng ta cũng nên “thực bất tri kỳ vị”
cho con cháu nhờ. Rốt cuộc tai qua nạn khỏi, chẳng
ai nghe ai thở dài. Hoặc có điều đáng thở dài
chăng, sức khoẻ quư cụ cũng đă đến
hồi lâm ly… “thở không” đă mệt, sức
đâu khiến… thở cho dài?
Khoảng 19g00, số thành
viên đếm được trên sáu mươi kể cả
gần chục quư bà. Sự vắng mặt do nhác chơi
hay đi xa xí xọn chừng mươi mạng (Hân, Bảo
Lân, Biên, Toàn, Khá,,,) được
thay thế bằng những khuôn mặt mới như Nguyễn
hữu Lô, vợ chồng Minh, Trần Đợt,
Súy, Súy, Lưu Dương, Hữu… Cảm
động nhất là sự hiện diện của những
người bạn sức khoẻ đang có vấn đề…
Về huyết áp như Phúc B, về thị lực
như Thiệu lại cùng vợ có mặt rất sớm.
Sau cơn bạo bệnh, nay đă hồi sinh một cách
oai hùng như Phủ, Phan Đẳng… vừa
đẹp lăo lại thừa sức nâng ly, tăng thêm phần…
tốn kém. Nguyễn Trường Cổn gần một
năm nay bất măn… cái cột sống, nguyên nhân gây
khó khăn cho động tác đứng lên, ngồi xuống.
Hắn ch́nh ́nh ngồi sẵn, bên cạnh Vinh óc-to bờ-rờ
cạo gần láng cóng…
Nhằm hâm nóng quư lăo, BTC
“biết ư” các quan của ḿnh, đă nhanh chóng khui ngay hai chai
rượu ngon. Đích thân Thạnh ṿng quanh từng
bàn mời đồng ẩm. Vâng… “bởi v́ răng
trôi dạt đến phương này như rơm rạ”
– nên có dịp đối ẩm, lẽ nào từ chối
cạn chén mời say – chén chưa say, đâu dễ quên
đời, “quên”… người đă chứ!
Phúc A phụ trách phần “quan
hôn tang tế” thông báo đă hoàn thành nhiệm vụ phúng
điếu quư bậc tứ thân phụ mẫu đă qua
đời trong năm. Đồng thời chúc mừng những
bạn đang diễm phúc với “bông hồng cài áo” dù
đă ở tuổi giáp ranh thất thập.
Mục văn nghệ
chính thức cũng là những màn Vui Ca Lên tưng bừng
khí thế, dưới sự đạo diễn của cựu
hướng đạo sinh Hữu Lô lần đầu tham
dự. Mở ngoặc, hợp ca chẳng là cơ hội
ngh́n năm một thuở cho dàn hợp xướng ếch
nhái ăn theo? Với hệ thống âm thanh tồi tệ hết
cỡ, mấy giọng ca vàng lắm khi c̣n dễ bứt sô
và biết đâu lại không nhường ngôi cho lũ hát
bè đồng ruộng chỉ độc… “ậm ự
với… la-la-la” như tụi ḿnh? Chưa bao giờ
kho dự trữ của Nhóm lại dồi dào ca sĩ
như bây giờ. Chỉ có điều giúp vui cho nhau trong những
buổi họp mặt, tiêu chuẩn đánh giá không dựa
vào chất lượng mà cốt ở tấm ḷng và tính
cách têu tếu. Như chuyên viên làm việc thiện Đặng
văn Châm từ Đức về chẳng hạn,
sinh ra đâu quen hát ḥ. Ấy thế, khi Châm “rống” nhạc
Trịnh dù rất “ẹ”… vẫn lôi cuốn bạn
bè cùng hát theo và vỗ tay rôm rốp, nhịp nhàng đấy
sao? Lớp người “quá” trẻ chứ chưa quá già
như chúng ta, vốn đă sở hữu một dĩ văng
khá dài… thường thèm cười hơn cả thèm
nghe – đúng không?.
Sang phần đơn ca,
chàng tóc bạch kim Phó Hải vừa mọc lên từ top Ten
tŕnh bày ca khúc Trách Người Đi. Hăy thông cảm cho Hải,
nếu nhảy lên sân khấu bọn ḿnh cũng như hắn
thôi, chỉ… trách người đi. Mấy ai dám trách…
“người ở lại” trừ phi muốn đêm hôm,
khăn gói xuống đường ngủ bụi ngủ bờ?
Rồi ông thần hát nhạc ngoại Phạm văn Chương…
que sera sera… tuyệt vời. Nhưng chúng tớ nhắc
khéo Chương nhé, U70 mà c̣n ngớ ngẩn không biết “sẽ
ra sao ngày mai” hay răng mà phải hỏi. Sợ sự
thật chăng… “ḷ thiêu” đấy!... Đến
phiên “cái đinh” Hoàng trọng Đài gởi gió cho mây
ngàn bay, tiếc rằng cái đinh cuối năm bị bà
“cụt đọt” nào hút hồn nên không bis… Nhanh
như chớp, Nguyễn Phước Ḥa Tân nhảy
lên ngâm liền hai bài thơ và v́ ngâm “hay quá” tớ ham nghe
thành thử không nhớ tựa lẫn nội dung. Chỉ
biết sau đó Tân xin lỗi bạn về chùa tiếp tục
trụ tŕ, do buồn đời hay buồn chưa kịp
t́m ra V tiếp nối nâng khăn giữ túi…
Cứ thế, hàng loạt
toàn sao là sao – “sao” nhạc nhẹ nhạc nặng được
mời lên, Không một ngôi sao nào không chớp chớp vài tia
sáng “chiếu tướng” bạn bè như một lời
chia tay trước, pḥng hờ năm sau tiêu diêu không kịp
nhắn gởi…
Xổ số là tiết mục
cuối cùng, với 6 lô trúng dành cho trên 60 phiếu. Phụ
trách mục này là Duy, bởi không là Duy th́ ai mang loại “thuốc
đặc trị chống... ngủ riêng” Viagra, Cialis
ra làm quà trúng thưởng! Tất nhiên, người trúng số
chớ vui quá mà “uống phần thưởng” ngay tại
chỗ – nhỡ trên đường về, bị… kẹt
xe. Bất tuân lệnh đốc tờ tất sẽ khổ
đau c̣n hơn bệnh trĩ. Dọc đường dọc
sá mà loay hoay như gà mắc tóc th́ nh́n sao được. Ai
không may mắn, chớ có buồn – hăy chờ sang năm bốc
tiếp. Trong khi chờ đợi, tạm ứng vốn
nhà theo tinh thần “sức chừng mô xô chừng đó”…
hoặc bắt chước Lê Trọng Hộ, gần
chùa gần cảnh ta tu quách!...
Đến lúc tan hàng, vẫn
xẩy ra sự cố. V́ say say, hai thằng suưt chở
nhầm vợ của nhau. May nhờ cái nón bảo hiểm…
“răng đội không vừa” mà bà này lẫn bà kia kịp
nhận lại được chồng. Cái nồi điện
úp đầu có ích đấy chứ, nếu không sẽ c̣n
gây hậu quả nghiêm trọng hơn cả tai nạn giao
thông.
Năm ngoái cũng xẩy
ra một vụ tương tự, ôm… phải bạn
chồng. Cũng tại quư bà, lúc ra về, bên này bên kia
đường vẫn c̣n “tám” chuyện. Mỗi lần gặp
nhau là cùng sụt sùi, nuối tiếc cái thời… “lượn
tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng”. Bây chừ mỏi
gối chồn chân, chưa lượn bao nhiêu bước
đă muốn toạ thiền. Qúy bà ỷ… xe nào
như xe nấy (nhưng chồng… th́ không). Một bà
(bà Ph th́ phải) vớ trúng cái yên sau xe Qu Râu. Cái
lăo trời đánh thánh vật, ngay cả khi trao nón cũng
không thiết ngoái lui. Cứ việc cài số, cài thế
nào khiến xe giựt mạnh và tắc tị. Bà Ph bị
chúi vào lưng hắn, hốt hoảng choàng tay ra trước…
ôm. Ôm không xuể, mới phát hiện… “cái ṿng bụng
ni răng mà bự?”… Thế mới biết, bia rượu
lắm lúc… t́nh ngay lư gian, oan gia sống dở chết
dở. Thi thoảng bạn bè liệu có nên say say, miễn rằng
đừng ai giả vờ quá say?
Vài ḍng phác hoạ “chân
dung” của Nhóm, qua một số nhân vật điển
h́nh – buồn vui, ưu khuyết, chánh tà. Để giữ
được một t́nh bạn đúng theo “tinh thần
quốc học”, chúng ta cần phải tôn trọng tính cách
khác biệt của nhau. Cá mè một lứa, chẳng khác ǵ
đồng tính hay ḿnh tự hôn lấy ḿnh, sao thức dậy
cảm xúc và gay cấn.
Tuổi tác sắp hóa thạch
cả rồi, xi-lô xi-la năm điều bốn chuyện
về nhau để cùng cười thế thôi. Hăy nhớ
giùm cho, toàn những chuyện dựa trên “cái sườn” có
thật được chính người trong cuộc tự
kể hoặc qua sự tường thuật của vài anh
“nối khố”…
Xin chào – không chắc gặp
lại, năm sau.
NGUYỄN VĂN SA
H́nh ảnh
Họp mặt Tất niên 2008 2009 của Quốc Học
1961-1964 tại Huế
TB: Trich email của Hồ
Đắc Duy:
Moi cac ban vao xem vai hinh anh buoi hop mat
cua QH 6164 tai saigon ngay 17 tháng năm 2009 tai dia chi :
http://groups.google.com/group/hopmatquochocdongkhanh
Than
Ho Dac Duy