MỘT
CUỘC HÀNH TR̀NH 3 TẬP
Thái Như Khuê

1.
Thuyền ra cửa khẩu
Được mang trọng trách
cao cả là làm phó nḥm chính cho ngày đám cưới cậu
qúi tử của Nguyệt Thu mà ông bà chủ web Phượng
Vỹ đă có mặt tai DC sát nút ngày
đó.
Cũng vậy,
người đep đa tài Thúy Hồng từ
Đàn bà con gái có một cái tật
đáng yêu là hễ được đi chơi xuyên bang, dù
chỉ trong 2 ngày phù du nhưng hành lư nhiêu khê có thể sánh với
qúi ông đi du lịch một tháng. Nếu mấy đấng
phu quân nhận ra được đó là một “đức
tánh” đáng yêu của vợ và lúc nào cũng sẵn sàng kéo
valise cho quí hiền thê mà không một lời cằn nhằn
th́ quí bà sẽ rất cảm đông và tri ơn, bảo
đảm mấy đấng phu quân này là những người
muốn chi được nấy, luôn luôn được
ngụp lặn trong hạnh phúc cho mà coi!!!
Bên cạnh những người
mang sứ mệnh đặc biệt đó ra th́ c̣n có nàng
thơ TL từ
Mặc dù mục đích các
người đẹp hội tụ về
Theo lời hẹn, bằng chiếc
xe Odessy 7 chỗ ngồi, chàng Trực đă đưa cả
nhóm lên đường t́m đến dinh cơ của vị
tổng thống đầu tiên của nước Mỹ,
nay đă trở thành nhà bảo tàng cho dân chúng tham quan.
Trong chuyến đi
này, đă qui tụ khá nhiều chất xám nên kế hoạch
được tính toán giờ đi, giờ về sẽ
khít khao như bắp, với sự tin tưởng tuyệt
đối vào tên hướng dẫn viên lô cồ.
Nhưng…Cuộc đời không
đẹp như họ tưởng! Bởi con đường
đó vốn là con đường mà tên “hướng dẫn
bà bà” đă
quen đi lại lắm lần nhưng
lần này sao tự nhiên thấy…lạc! Thường ngày
chỉ tốn chừng 5 phút sau khi chiếc xe hắn nhập
vào beltway 495 là thấy Exit chỉ hướng cung điện
Mount Vernon hiện ra trước mắt. Nhưng
lần này sao chạy hoài mà Exit đó vẫn biệt
tăm. Hởi ôi, th́ ra Công tŕnh xa lộ
vùng này đă được sửa chữa suốt mấy
năm trường, đến nay vừa hoàn tất th́ vài
bảng Exit đă được cái anh chàng công chánh đă
thay tên, đổi hướng. Báo hại
đoàn du lịch bị lạc đường thê thảm.
“Hướng dẫn bà bà” đă bị mọi người trên xe buộc
tội là hướng dẫn viên….dơm. Oan ơi Thị Kính! Cuối cùng phải nhờ đến 2 cái GPS hiện
đại làm …“xử lư thường vụ” hướng dẫn
cả đoàn đến…La mă.
Đến nơi
th́ cũng gần đúng ngọ. Du khách đến
đây tấp nập như đi trẩy hội Chùa
Hương. Parking khó t́m nhưng đó là vấn đề
của chàng tài xế…lâm thời. Các kiều bà chỉ
cần nhào xuống xe đi t́m cảnh
đẹp để tranh thủ thời gian chụp h́nh
sao cho kịp về trước giờ nhà trai cử hành lễ
cúng Gia tiên là được.
Thông thường, du khách các nước
đến đây với mục đích là t́m hiểu
nơi ăn chốn ở, cũng như nơi làm việc
của vị tổng thống đầu tiên của xứ
Hoa kỳ vào thời điểm 200 năm trước là
như thế nào. Do đó người ta mua vé vào cửa
xong là lo đứng xếp hàng với những bộ mặt
sùng bái, để mong sớm đến lượt ḿnh
bước vào xem tận
mắt di tích cung điện lịch sử
đó. Rồi khi tua tham quan chấm dứt th́
thiên hạ mới tản ra để thi nhau chụp h́nh
đến chán th́ thôi.
Chỉ riêng đám quậy từ
Thế là kiều bà

Cũng nhờ vậy mà đám bạn
đồng hành đă được “ăn
theo” nhiều tấm h́nh độc đáo không chê vào đâu
được. Cả bọn liền bà sung sướng dặn
nhau là phải lưu trử những tấm h́nh này vào một
CD như một tài sản vô giá. Để dành cho mai này, khi
đă bó gối, chồn chân, run rẩy ngồi trên những
chiếc xe lăn trong một nhà dưỡng lảo nào
đó th́ có thể nhờ con cháu bỏ CD này vô máy để
ngắm lại ḿnh, một thời oanh liệt cũ, cũng
đở buồn! Dù rằng tới lúc đó không chắc
là cặp mắt của các mệ có c̣n nh́n thấy
được chi không!
Tội nghiệp kiều
bà
Th́ ra, lúc ngồi
trên xe, người đẹp xứ cao
bồi đă nuốt vội một miếng mít dừa, vừa
ngon vừa ngọt do “hướng dẫn bà bà” ưu ái mời
mọc. Cô nàng đă nhai, đă nuốt một
cách quí phái rồi mà sao mít ta không chịu đi xuống dạ
dày, lai nằm lưng chừng đâu đó khi vừa qua khỏi
cổ. Làm cho ḷng dạ của người đẹp
bất an nên nàng bắt chước Tây
Thi nhăn mặt…
Tưởng
đâu một con ngựa đau th́ cả tàu hết vui
để… tạo dáng. Nhưng may làm sao, miếng mít trong cổ
nàng
Nh́n bóng ngả đường chiều
là nhắc nhở đến nhiệm vụ quan trọng của
một MC và một phó nḥm đang chờ đợi ở
nhà nên mọi người phải lật đật lê chân
ra xe trở về cho kịp giờ hoàng
đạo mà trong ḷng vẫn c̣n bâng khuâng tiếc nuối.
2. Thời thế tạo… Car pool
Từ hai ba tuần
trước ngày đi dự tiệc cưới tại nhà
hàng
Mang thân phận “đủa một
chiếc”, gắp cà quệt suốt mấy chục năm
trên đất Virginia này mà đến giờ này cũng…chưa
bị đói ngày mô nên bạn bè và quí anh chị tiền bối
tưởng rằng tác giả có tuổi mà chưa có tên này
cũng thuộc loại anh thư giỏi xoay xở lúc nguy
biến. Thế nên một vài người mới chuẩn
bị…giao trứng cho ác!
Thật ra đôi khi kẻ hèn này cũng
thích làm… “anh hùng xa lộ” trong những lần đi…chùa. Bởi đi chùa là làm
điều thiện nên khi mô cũng có Long thần hộ
Pháp che chở , rồi sau khi lễ Phật và thọ trai
xong là thân già này trở về nhà b́nh yên vô sự, khỏe re
chơ có chi mà lo!
Riêng lần ni
th́ mới thiệt là thiên nan vạn nan. Bởi
xét rằng nhà hàng nằm ở ngay góc đường có rất
nhiều đèn xanh đèn đỏ. Đường
sá vùng
Loạng quạng là lạc qua khúc
đường khác ngược chiều ngay, lúc đó th́
không biết làm răng để trở đầu xe. Lắm khi chạy tót vô tới
DC, chẳng khác chi lọt vô bát quái trận đồ của
đảo chủ Đào Hoa chứ chẳng chơi. Mọi
lần, nếu có ai chê ḿnh già th́ cũng có thể tarzan nổi xùng nhưng lần này th́
đương sự thủ phận già nua cho chắc
ăn. Thân già này bèn áp dụng câu nói của người
xưa rằng “Tránh…
lái xe có xấu mặt nào”.
Thế rồi lợi dụng bầu
không khí ấm cúng của một bữa cơm tối với
cậu quí tử, thân già “neo đơn” này liền
c̣m-măng với con trai để nó drop off mẹ già đến
ngay cửa nhà hàng cho tiện việc sổ sách vào buổi
tối thứ bảy lịch sử đó. Khi cậu con
trai gật đầu OK là cỏi ḷng mẹ già một nắng
hai mưa này cũng nở hoa. Ôi con ơi! Lần này con sẽ
trở thành tài xế của một chuyến car pool đó
nghe con. Rồi ngày hôm sau, vài cú phone được
chuyển đến cho các vị tiền bối để
báo tin vui về chuyến “xe ca” này.
Ngày hẹn cho một
chuyến car pool rồi cũng tới.
Ôi chao! Bước
chân vào pḥng tiệc là thấy cả một không khí của
buổi họp mặt QH-ĐK. Tiếng Huế râm
rang. Người quen đủ mặt.
Nơi này kêu, đằng kia gọi. Chào
hỏi rộn ràng. Người này kéo người kia sát vai chụp h́nh. Không cần
biết…em là ai, chỉ cần thấy máy h́nh đưa lên
là quí thích bà chụp h́nh a thần phù chạy lại kết
thành ṿng cung. Tươi cười.
Phải tươi cười mới
được, cho máy h́nh chớp nháy thoải mái.
Không cần biết Cô dâu chú rể đang ở đâu! Tới
khi nhận được h́nh từ những tay phó nháy nghiệp dư, mới biết rằng
những thực khách đi ăn cưới đă chụp
h́nh không cần có cô dâu chú rễ góp mặt!

Sau phần chụp
h́nh là một vài vị cao niên bắt đầu đi t́m
người…thấp niên. Lư do là nhóm thực khách lớn
tuổi đến dự tiệc hôm nay đều gặp
những vấn đề nan giải. Có
vị đă lái xe đến được
nhà hàng khi trời c̣n sáng. Nhưng không c̣n nhớ chi đến
đường về khi trời về khuya nên cần phải
ọt đơ sẵn một người thấp niên
để dẫn ra khỏi mê lộ sau khi tiệc cưới
hạ màn. Có vị th́ cũng đến nhà hàng bằng lối
“Thân cư con” giống như kẻ viết bài ni rứa nên bữa tiệc chưa bắt
đầu mà đă lo đi t́m car pool để chuẩn bị
cho khâu trở về nhà sau khi… kết thúc phần cắt
bánh.
Tiệc cưới
bắt đầu không dài ḍng văn tự. Mặc dù
không có ban nhạc nhưng không khí buổi tiệc cũng rộn
ràng nhờ tài điều khiển của cô MC duyên dáng và
khá nhanh nhẹn từ
Có lẻ sự mau mắn của
nàng MC trong phút chốc cũng đă ảnh hưởng mạnh
đến nhân viên phục vụ nhà hàng nên thức ăn được đem ra liên tục. Thế
là quí thực khách cũng phải “cộng tác” với bồi
bàn theo thế… liên hoàn để khỏi…nhở
món! V́ vậy mà thực khách mới múa đủa tới một
nửa đoạn đường của thực
đơn th́ tốc độ bắt đầu chậm lại.
Có nhiều người đẹp muốn giữ eo nên cũng stop hẳn.
Nàng EmXi nhanh mắt
trông thấy mọi t́nh huống nên đă nhanh chân chạy
lên tuyên bố phần cắt bánh. Không
nghe Em Xi hô hào các bàn tiệc cùng nhau khui rượi champagne một
lượt chi cả.
Đa số thực khách đều hiền lành nên có
rượu trên bàn mà không có lời mời nên chỉ ăn bánh. Rượu không khui.
Cô dâu chú rễ ôm nhau nhảy vài bản
slow rồi không thấy cặp nào ra nhảy hùn cho rậm
đám nữa. Do đó, tiệc cưới kết thúc cũng
êm ái gọn gàng!
Ôi! Có lẻ chưa ai
vui bằng qúi cụ vào lứa tuổi thất thập.
Quí cụ đă mỏi gối, chân run nên nhảy
đầm là điều cấm kỵ. Chỉ
cần bữa
tiệc kết thúc sớm,
chưa tới 10 giờ là tốt rồi. Ra về sớm. Đỡ lạnh. Đỡ
làm phiền tài xế car pool đưa về quá khuya.
Riêng đám quậy
Đồng Khánh thuộc U60 và U70 th́ vẫn c̣n energy nên
chưa chịu tàn cuộc. Cả đám
quên rằng ḿnh đang đóng vai d́, vai cô đến dự
tiệc cưới của hàng con cháu mà cứ ngỡ là
đang tham dự một đêm hội ngộ bạn cũ
ĐK-QH. Chẳng ai chịu về.
Không về th́ nắm tay nhảy điệu…”Dây thân ái lan rộng
muôn nhà…” để nhớ về một thời dĩ vảng
thơ ngây, bất chấp những ánh mắt “ngoại tộc”
đang chiếu tướng!
Nhưng tay trong
tay có giữ chặt cách mấy th́ cũng phải tới lúc…good
bye, hẹn ngày tái ngộ v́ nhà hàng đă bắt đầu
dọn dẹp…
Thêm một lần nữa, ôn chủ
web nhohue lại tạo được công đức vô
lượng trong công tác “tài xế car pool” để
đưa người viết bài này cũng như đạo
hữu Tâm Phát về tận nhà, an toàn!
3.
Đưa nhau t́m động…thạch nhũ.
Nhanh với chứ,
vội vàng lên với chứ. Thời gian chỉ c̣n một
ngày nữa thôi bà con ơi!
Đó cũng là đám khách từ
Đâu cần Tú Trực
có, đi đâu đó đă có Odessy. Và
như vậy là ôn mụ chủ của chiếc Odessy lại
thêm một lần đáng cấp bằng khen, v́ từ bang
Lần này th́ người
đă từng mang tiếng là Hướng dẫn viên dơm
trong ngày hôm trước rất thủ phận, tự động
chui ra băng ghế sau ngồi im re. Nhất
định không có ư kiến về thời gian, về khoảng
cách từ điểm “khởi” cho đến điểm
“cuối”.
Càng rời xa thành phố,
không khí miền quê càng yên tĩnh tuyệt vời. Hai bên đường là những trang trại mênh
mông, trải rộng dưới màu lụa nắng. Nhiều ngôi nhà được xây cất khá nghệ
thuật, nằm trên những sườn đồi thơ
mộng, trông đẹp như những bức tranh vẽ
của chuyện thần tiên. Những
cư dân vùng này thuộc thành phần nào nhỉ? Nếu
họ là những nông dân, những trại chủ th́ họ
quả là những người bạn tri kỷ của cụ
Nguyễn Khuyến, một nhà thơ trứ danh của Việt
Xe chạy
êm êm, máy GPS làm việc im im, đă đưa vợ chồng
NT & Hảo đi vào giấc ngũ…gật
gù. Có lẻ chàng và nàng quá mệt sau nhiều tháng ngày dồn
nổ lực cho đám cưới con trai. Những
kiều bà c̣n lại th́ cứ vui như Tết, đă không
ngớt cười vui qua những câu chuyện tiếu lâm
bất hủ của chàng phó nháy PC.
Nhờ vậy mà quảng
đường dài hơn 1 tiếng rưỡi đồng
hồ như rút ngắn lại, bởi 4 hành khách ở
băng sau chưa ai cảm thấy đau lưng v́ …bị
kẹt bàn tọa mà xe đă tiến vào parking rồi.
Đức phu quân của
kiều bà NT bị đau chân nên không muốn chui xuống
động. C̣n lại 8 mạng Việt
Ôi! Những ḍng thạch
nhủ tạo nên muôn h́nh vạn trạng, đẹp năo
nùng. Du khách chợt bàng hoàng trước bàn tay huyền diệu của tạo hóa. Càng
đi, kiều bà
Cứ đến mỗi
một h́nh thù lạ mắt là người thuyết minh
thao thao bất tuyệt giải thích cho du khách về những
quá tŕnh thời gian đă tạo nên những h́nh thù đó.
Vậy mà có kiều bà nào chịu lắng tai
nghe anh chàng đó nói chi mô! Chỉ v́ ai cũng
muốn có những tấm h́nh với nụ cười của
ḿnh bên những tác phẩm điêu khắc lạ đời
của tạo hóa để đem về làm kỷ niệm.
Thật là ngạc
nhiên khi nh́n thấy h́nh ảnh một thành phố với những
kiến trúc liêu trai, nằm trải ḿnh nơi một thung lủng
nhỏ trong huyền thoại. Nhưng
không, đó chỉ là sự phản chiếu của lớp
thạch nhủ từ trên nóc đá vôi xuống một mặt
nước. Lớp nước này cũng đă
được thiên nhiên gạn lọc qua bao lớp đá
vôi, và theo thời gian đă tích tụ lại
trên một mặt phẳng của thạch động, yên
tĩnh và trong suốt như pha lê mà qua đó, du khách thoạt
nh́n đều tưởng lầm là cảnh giới của
các vị Tiên. Quả là một tuyệt phẩm của tạo
hóa!
Càng đi sâu vào thạch động,
8 mạng Việt Nam càng bị tụt hậu v́ cứ ham
làm tài tử trước ống kính của hai đấng
phó nḥm thứ thiệt, một từ Texas đến và một
từ Maryland. Báo hại thỉnh thoảng anh chàng thuyết
minh phải đứng chờ cái đám người nhỏ
con mà mê chụp h́nh đó. Chẳng biết trong ḷng anh ta có
chưởi thầm hay không mà chẳng ai trong đám du khách
VN cảm thấy sốt ruột cả.
Dù cho thạch
động có sâu hun hút cỡ nào th́ cũng t́m thấy ánh
sáng ở cuối đường hầm. Nhưng đây
không phải là cuối đường hầm đâu! Chỉ
là tour tham quan thạch động đă hết, đoàn du lịch
đă quay trở lại điểm bắt đầu, nên
mọi người phải chui lên đó thôi!
Đi chơi cho đả đến
khi lên xe trở về th́ mọi người
mới cảm thấy kiến ḅ bụng. Đồng hồ
tay đă chỉ 2 giờ chiều.
Người viết bài này đă tiên liệu t́nh huống
nên có mang theo 50 cái bánh bột lọc tôm
thịt. Khỏi nói th́ ai cũng biết
được món bánh b́nh dân của Huế mền mà gặp
lúc đói bụng th́ trở thành cao lương. Hành
khách trên xe vừa ăn vừa khen nức
nở. Bởi nếu không khen th́ lỡ lần
sau có đi chơi xa sẽ không có ai thèm lo phần ẩm thực.
Xe êm êm, ăn ngon ngon…làm cho bà con
trong xe lên tinh thần. Khi năng lượng
đă được phục hồi, kiều bà
Rồi xe cũng
về đến nhà, Luray Cavern bắt đầu đi vào
kỷ niệm.
Thời gian ơi xin ngừng lại…
Thời gian chẳng
chịu ngừng. Loay hoay rồi cũng tới giờ ai lên tàu bay nấy.
Ôn mụ
Tuy bạn bè chỉ gặp nhau
trong hai ngày phu dù nhưng cũng đă ghi dấu bao nhiêu kỷ
niệm khó quên.
Mong cứ được gặp
nhau để được cười, được
vui cho thấy ḿnh c̣n trẻ, bởi thật sự ai cũng
biết ḿnh đă già, thời gian th́ trôi qua rất nhanh và cuộc
đời là vô thường…
Bệnh tật, viện dưỡng
lăo và nghĩa trang…đang chờ ai , ai biết?
Do đó nên hẹn gặp lại
nhau vào mùa Phượng Vỹ 2008 chẳng hạn! OK?
Viết theo lời
yêu cầu của tiểu yêu TH & PT
Thân tặng cả
nhóm có mặt trong ngày đám cưới con trai của NT.
Nkbb kư tên và đóng dấu.
Tháng 10-2007.
Link to Slideshows: