HỌP
MẶT QUỐC-HỌC61-64/SÀI G̉N
(22 THÁNG CHẠP
ĐINH HỢI)
---
Nhân ngày họp mặt
Tất Niên, chúng ta chào nhau – dẫu rằng, sống lâu
để được chào hoài… cũng mệt!
Chào xong
– việc ai nấy làm, trách nhiệm ai nấy lo. Riêng ḿnh, thuật như thế nào đây mỗi
khi “tường” hoài cái cảnh cụng ly hát ḥ rồi lại
hát ḥ cụng ly?
TRƯỚC
NGÀY HỌP MẶT
Rằng y nghiệp
chướng, việc tuyển mộ nhân sự, tổ chức
ngày họp mặt là rất gian nan. Vốn
cùng giuộc con dân xứ “vua” nên mệ nào cũng nặng
tính trùm chăn, thêu thùa từng mộng ước riêng lẻ
– chứ việc chung chung, ít quan chịu
khó. Quư quan QH tựa những cậu bé hư, quen được
nuông chiều sinh ra nhơng nhẽo. Đến
ngày bước lên hàng lăo trượng, hầu hết hóa
ra… côi cút. Nhiều cậu c̣n bị vợ
“bạo hành hoặc quấy rối” thành ra phẫn chí.
Thích chạy rông hầu lăng quên qua sự mê
rượu mê trăng và mê ǵ nữa đố ai biết
được. Nhưng hễ đụng đến
công việc là nại cớ nhác chơi, bất an long thể.
Gút lại vẫn mấy cựu
“Osin-nam” trong BTC, tự động tái ứng và đắc
cử chẳng kèn chẳng trống. May sao vừa
chiêu mộ thêm một (Phó đức) Hải Lơ Mơ và
Toàn luật sư – hậu duệ “báo đời” của
quan Phụ Chính đại thần Nguyễn văn Tường
hơn trăm năm trước.
Ưu tiên giải quyết
là khâu mời mọc, nhưng năm nào cũng như
năm nào : giấy mời, gởi hay
không gởi ?
Phía quá
khích cho rằng bằng hữu thân thiết th́ “tự động
t́m tới”; phía bảo thủ th́ một mực “nguyên tắc
tiếp tân và lịch sự tối thiểu” – đă không ngừng
ỏm tỏi. Nghe qua lư lẽ phía nào cũng
đầy sức thuyết phục, ngẫm lại… không
dám phục một phía nào. Đơn giản, mỗi
phía chỉ có một thằng và chỉ một thằng
thôi. Hầu hết chủ ḥa, một ít phù
suy. Kết cục, hai phía quyết định ra một
“thông báo chung” ngắn gọn. Copy đại
trà, cho chúng vào thùng thư bưu điện
hoặc trao tay.
Vui ở
chỗ khi nhận thông báo, ông nào cũng đều hí hửng.
Qúy sư cụ cẩn thận xếp ba xếp
tư bỏ vào bóp, đứng xớ rớ một hồi
rồi mang về “kính vợ để tường” sau là
xin duyệt lộ phí.
Thứ đến là
địa điểm tổ chức, bởi Phúc A bất
ngờ chuyển quyền sở hữu nhà đất, khiến
chúng ta – những lăo ông QH61-64 chợt dưng rơi vào t́nh
huống mây trôi bèo dạt. Buồn, chắc chắn là buồn
rồi – có sự đổi thay nào không gây vấn
vương, huống chi sự thay đổi này kéo theo cả “một bầy” cùng vương vấn.
Địa
chỉ mới là một nhà hàng bỏ túi (285/34 P12Q10 đầu
hẻm đường vào nhà Phúc) không có đèn mờ.
Giả sử có mờ cũng chẳng ích chi.
“Rét-tâu-rơn” Kim Thanh – nội cái tên, vừa nghe đă thấy
rất mùi đúng không?
Giờ giấc ấn
định : 17h30 ngày 22 tháng Chạp/Đinh
Hợi.
Song với t́nh trạng
kẹt xe nghiêm trọng hiện nay, khó học
đ̣i cung cách “đúng hẹn” của bậc đế
vương. Vậy quần thần lai rai chờ nhau, cũng
là một cách ôn lại chữ nghĩa thánh hiền – “nhẫn” !
Nhằm
bảo toàn sĩ số của Nhóm, khoản bằng-hữu-phí
vẫn y như cũ. Để có tiền
thuê mặt bằng th́ phải trích chi, nhắm vào khẩu
phần liên hoan. BTC không có ǵ đáng phải e-lệ,
khi lạm quyền quyết định điểm huyệt
mục bia rượu. Thiếu
hụt phần đối ẩm chăng, cũng chả chết
anh công dân mũi tẹt da vàng nào. Lắm
lúc c̣n giúp tránh được t́nh trạng một số
Lưu Linh nằm vạ dọc đường. Hoặc
dựa dẫm hơi men, lấy cớ khiếm khuyết
khả năng định vị – nhiều tay
lạc vào hắc-trà-quán tiếp nối sự nghiệp t́m
mồi. Rủi ro tên tuổi sáng mai chường lên mặt
báo, ắt rách việc nước lẫn việc nhà.
Nhưng những đề tài thuôc vào lănh vực nhạy cảm
này, ḿnh không dám đề cập tới nhiều – ngại
bứt dây động phải một loạt rừng già,
chết chùm cả lũ.
NGÀY HỌP MẶT
Sáng 22 tháng Chạp, cả
BTC tập trung bắt tay vào việc
điểm trang hội trường.
Nhưng
không như mọi năm, Đoàn tha hồ hoa hoè hoa sói.
Năm nay, thay cho phông màn cũ rộng bao la là
một tấm bảng nhỏ. Với kích thước
1,5m x 0,8m dễ đâu cho phép ông đạo diễn kiêm thợ
cắt dán tung hoành.
Toàn bộ
lô hàng nặng mang phong cách “tàn dư” cặm cụi hoàn tất
từ nhiều ngày qua đều bị loại bỏ.
Một xâu chữ rồng bay phượng múa, hàng chục
con số kích cỡ khủng bố từ nhà mang tới bị
Đoàn vo vụn. Lỗi do thiếu sự
tiền sát, kế hoạch tác chiến buộc phải trở
lại từ con số “0”.
Cái đầu Chuột
biểu tượng cầm tinh to tổ bố, vừa nh́n
qua tưởng đầu một con báo đen đang nhe
nanh hù dọa. Nh́n lại, y chang cái đầu voi – loài voi
châu Phi cụt ngà, thiếu ṿi mà lại dư tai.
May có Hải nhanh mắt chộp được
cô chủ nhà hàng, mượn cuốn lịch mẫu h́nh con
chuột Mickey treo vào vừa gọn vừa đẹp
như mơ.
Phù hiệu
Trường vốn quen thuộc, được Đoàn ngẫu
hứng phết thêm vào bên dưới “QUỐC HỌC” một
chữ HUẾ bằng mưc nguyên tử đầy tính
sô-vanh. Lại tô rất đậm nữa
chứ, trời ơi là trời – ông Tổng Đạo Diễn
chương tŕnh của chúng ta bị hâm rồi chắc.
Tài hoa thừa mứa vậy chẳng hiểu, sao Đoàn lại
cho ra đời một loạt sản phẩm như gà mắc
mưa xù lông rũ cánh. Những
đêm cận Tết, chị ở nhà hất hủi
chăng nên tư tưởng ít nhiều phân tán?
Bạn bè chê tới tấp,
nhất là “Phước hotel” vừa tḥ mặt hắn
đă oang oang “xấu hoắc, xấu hoắc”… Rứa mà sau một hồi chống chế,
Đoàn Lê Duy vẫn cười ha hả. Liệu có phải cái đẹp của t́nh bạn
Quốc Học chính ở nụ cười và tinh thần
phục thiện vô bờ đó không?
Rồi xắp xắp
dán dán, gương mặt “thu sầu” của Đoàn chợt
dưng rất “thiền” – đẹp trai và trong sáng như
những con chữ kiểu nét chân phương, đang lần
lượt rơi xuống từ đôi tay chuyên nghiệp
của hắn.
Quả là tiền hung
hậu kiết, mọi chuyện cũng êm xuôi. Từ khắp bốn phương, gần 50 mệ
với vợ con tháp tùng nườm nượp đổ
về, tổng số gần như vượt quá… yêu cầu
(72 thành viên) đông vui như hội.
Duy Hồ
Đắc vẫn “gương trăng đầy đặn,
nét ngài nở nang” đăng đàn nói lời chúc mừng.
Sau me-xừ Duy, đến
phiên Đoàn “thường vụ” mày râu nhẵn nhụi và
công trạng hàng đầu, trổ tài tổng kết thành
tích.
Trung vẫn sống
chết với nghề “hốt hụi” không chừa một
ai. Một phần hành đ̣i hỏi sự tế nhị
khó kẻ thay thế. Phải nắm thật vững lư lịch,
hoàn cảnh xuất thân, khả năng kinh tế cùng mức
độ gắn bó của từng thành viên hiện diện
đối với Nhóm. Nói nói cười cười mà ṣng
phẳng quá th́ bị ch́ chiết “tàn nhẫn với lạm
thu”; xuề x̣a cụng cụng gắp gắp th́ bị lên
án không hoàn thành nhiệm vụ; vung tay quá trán cho đẹp
mặt đẹp ḷng th́ mang tiếng “bội chi”… Quan biện
lại nhắm mắt đưa chân, thu được
đồng nào chi ra đồng đó. Bằng không quỹ
nhóm thâm hụt sẽ phải hầu làng, nhận bản án
“tru di bộ râu” quái chiêu, trong quá khứ vốn đă gây ra
cũng như chuốc lấy lắm nỗi ưu phiền...
Tuy nhiên v́ cơm áo gạo
tiền, chiều nay Trung đến muộn. Hắn ủy
quyền khoảng một giờ cho một ông quan hưu
trí, nhưng lại là một tay chơi mới nổi: Lê
Gia Thân. Là người có mặt sớm nhất tại công
đường, y một ḿnh nhậm chức. Ngồi chễm
chệ sau cái bàn “VIP” chẳng cần ngó ai, y cần mẫn
ghi ghi chép chép và liên tục móc ra móc vô cái phôn di động.
Y chẳng gọi ai ngoài vợ. Sau mấy vụ thoát hiểm
thần kỳ, ông bố vĩ đại này đang bị
bà lớn quản thúc chặt chẽ.
Lẽ ra theo góp ư muộn
màng của Biên, phải dành một phút tưởng nhớ
những người bạn đă khuất. Nhưng những
cố-bằng-hữu ấy, hẳn thấu hiểu cho từng
thiếu sót lẫn vụng về của tụi bạn nay
đă lăn ông. Vả lại, sự hiện diện của
quư chị Như Nguyện, Kim Chi… cũng thừa đủ
nói lên sự tưởng nhớ ấy.
Trong số những
gương mặt mới được giới thiệu
và tự giới thiệu, ngoài Súy, Phủ, Lưu
Dương, Hữu, vợ chồng Trí đầu bạc tứ
các tỉnh về, đặc biệt có sự hạ san của
Trần Nhật Trí, ông thầy thuốc đa năng. Không
chỉ tướng ta bảnh bao, y c̣n làm thơ viết nhạc.
Nghe đâu là cây vợt hạng “5-6” trăm ngàn (?) của thế
giới, một Phê-đê-rơ tại vùng đất vốn
của người đẹp Thẩm Thúy Hằng xưa
kia (B́nh Dương). Mơ ước cuối đời của
TNT, có lẽ xin được một lần hoặc
“lượm banh” hoặc “so vợt” cùng nàng Sa-ra-pô-va xinh
đẹp?
Phần văn nghệ
khởi sự từ lâu và vẫn c̣n tiếp diễn dài
dài, đồng ca hay solo lần lượt bởi những
Đài, Thanh, Đức-Bích, Nhiếp, Trí… Thời gian không hề
ưu ái cho một riêng ai, khiến mọi giọng ca vàng
đều có dấu hiệu hóa bạc hóa đồng. Quên
trước quên sau, cất tiếng không ra lời… phảng
phất nội dung của nhạc phẩm tŕnh bày… “t́nh
duyên lăng đăng nhớ thương dần pha phôi”!
Khác hẳn trong gia
đ́nh cũng như ngoài xă hội, luôn có thế hệ này
nối tiếp thế hệ kia. Đằng này QH61-64 có một
và chỉ một thế hệ “xịn” đó thôi, nhưng
“măng con” đâu hề có để mọc dẫu… “già
tre” sắp tàn? Lớp ca sĩ vốn rơi rớt lại
từ thuở Mỹ Linh, Tuấn Ngọc c̣n nằm nôi v́
thế độc quyền thống trị sàn diễn và sự
nuối tiếc mơ hồ… “nhớ tới câu
thương yêu người, một ngày tuồi mới
đôi mươi”…
Nghe bạn hát mà
thương, thưong bạn, thương ḿnh và
thương đời. Ai hay một lũ yêu quái vốn
đă yên bề gia thất non nửa thế kỷ, lên chức
cha ông. Những ngỡ…“từ người ra đi là hết
mơ rồi”. Thế nhưng chừ đây, con tim cũng
muốn chùng theo khúc xuân ca một thuở…“ơi đàn
xưa c̣n vang nhắc chi tới người… giờ c̣n mong
chi người hát theo đàn… giờ c̣n mong chi hợp cánh
hoa tàn”… Tiếc rằng không có hoa để tặng, thôi quư
ca sĩ tạm thời nhận từ xa những cái “mi-gió”
nhé!
Cảm động
thay h́nh ảnh giọng trầm “hoàng trọng” sau đó,
đổi tông hát pop và cùng múa may với đàn hậu sinh lớp
con lớp cháu. Biết đâu trong một chuyến du ca tỉnh
lẻ nào đó, Đài ta vô t́nh lại ḥa tiếng hát với
tiếng hát của chính… một trong những “bản sao” của
ḿnh mà không hay?
Quư bà th́ chụm đầu
vào nhau, dồn quanh một góc thầm th́ to to nhỏ nhỏ.
Hẳn họ đều hát cùng một điệp khúc “kể
yêu” nhè nhẹ những chuyện về các ông tướng
trời ơi và thiếu nết của ḿnh. Tất nhiên
chúng ta thừa hiểu, mỗi khi những giọt nắng
chiều đă ngấp nghé bên “thềm đời” – riêng
đối với từng bà, th́… “lăo có quanh quất… đâu
đây, lăo cũng như… đă xa rồi”… thế thôi !
Nhưng có sao chăng
th́ cũng muộn, liệu quư bà c̣n kịp bước thêm
bước nữa – họa chăng bước lên thiên
đàng? Địa ngục, chắc là quư bà miễn xuống
– bởi địa ngục chỉ dành riêng cho quư ông!
Phải sau 23g30 cuộc
vui mới đành dừng lại, v́ trong số có bạn
đường xa phải về : Lưu Dương, Hữu,
Phủ (Long Khánh) Nhật Trí (B́nh Dương) Suư (Lâm Đồng)...
Một đêm T̀NH BẠN
hoàn hảo, đạm bạc mà vui.
Không lẽ những
thằng trong BTC tự cho ḿnh điểm 10, nhưng qua vẻ
“dương dương tự đắc” của tụi hắn,
thấy mà nực. Muốn hạ bút xóa chữ số 0,
nhưng sợ chúng hiểu lầm thành hạng Nhất (số
1) càng thêm đắc chí.
Mong sang năm tụi
nó… “chết quách” để tụi ḿnh nhảy vào thế
chân, làm Osin một bận thử coi dù biết chắc sẽ
“tởn” tới già !
KẾT
Vui buồn được
chăng hay chớ, rồi sẽ ra sao ngày mai ?
Năm con Trâu – chắc
chắn lại họp họp bàn bàn, căi nhau chí choé. Duy lư hay
duy ngă, đố ai chịu thấu.
Diệt ngă là xong,
nhưng T̀NH BẠN gắn bó từ thuở i-tờ mần
răng một sớm một chiều công-nghiệp-hóa
được. Có buồn, có vui – có mặn nhạt dập
d́u… Mọi hỉ-nộ-ái-ố cũng cần hiểu theo
một khía cạnh ít nhiều đa đoan hơn – đấy
là những “yếu tố để nuôi dưỡng t́nh”
đúng không ?
Trăm sự cũng
tại ngă, nhưng thiếu “ngă” th́ c̣n đâu ư nghĩa nhân
văn của t́nh. Thôi đành nhân sinh tự cổ – gặp
mặt “không căi nhau đâu phải là bạn”!
Vậy để chống
stress hay làm chậm tiến tŕnh lăo hóa một cách hữu hiệu,
xin mời… t́m gặp bạn cũ, nhưng một năm gặp
chỉ một lần là rất hẻo. V́ thế ngoài những
trường hợp “quan, hôn, tang, tế” – nhóm QH61-64 tại
Sai-gon đă linh hoạt xé lẻ thành từng Cụm một.
Hoặc ở gần nhau hoặc xưa cùng lớp và cũng
có thể tùy điều kiện… xu hào rủng rỉnh.
Mỗi cụm tùy nghi
hẹn gặp vào một buổi, một ngày/tuần/tháng
cùng uống cà phê. Như nhóm G7 (cà phê Tao Đàn/ thứ Ba),
nhóm Nhiệt Đới (đường Nguyễn đ́nh
Chính/thứ Bảy) nhóm Hoa Sứ (cây sứ Tú
Xương/thứ Năm)… Quy định c̣n khá thông thoáng,
thành viên Cụm này có thể nhảy sang Cụm kia bất cứ
lúc nào. Miễn rằng “nhập gia tùy tục”: ra mắt lần
đầu là phải… “chi” ngay!
Cần tranh luận,
muốn căi vă, thích nổ hay tán dốc, thậm chí tâm sự
vụn hoặc “rắc rối tơ ḷng” đều cùng
nhau trân trọng.
Mọi nhu cầu truy
cập danh sách, địa chỉ (số nhà, e-mail, phone) cũng
thế, các bạn gần xa hăy liên lạc với những
“thương hiệu sau :
- Hồ Đắc Duy: hodacduy@saigonnet.vn
hodacduy@yahoo.com
- Lê Duy Đoàn: doanduyle@yahoo.com
- Nguyễn Đức Trung (0913.621655).
Cuối cùng, thân ái
chào sức khoẻ và hẹn gặp.
Từ Houston
Xứ sở của các chàng cao bồi viễn
tây năm nay cũng gặp nhiều tai biến, từ mất
job, đến sạn thận… nên… nên ..nên anh
em cũng hơi uể oăi…
Năm nay vắng mặt Nguyễn đăng
Chinh, phải lo giữ cháu ngoại (không biết có nên tin
hay không tin, lời biên hộ có vẻ hết sức chân thật
này)…
Lê Cảnh Thạnh mắc lo hội chợ xuân
nên đến trễ, tuy thoát ra được để về
với anh em nhưng phải để vợ ở lại
làm con tin…các phu nhân chỉ có chị G̣n, Chị Ṭan và
Cơ…Chị Lộc, chị Liệu cũng không đi
được v́ phải theo hầu các con???...
Nguyễn đinh Ṭan vẫn rất phong độ
và gần như hồi phục 100% sau cơn tai
biến stroke…Ăn nói có phần nhanh hơn, hát ḥ cũng
nhiều hơn, không biết việc kia có nhiều hơn
hay không?
Trai hói từ ngày hết “Tiễn Bạn Đi
HO”” mà “theo bạn đi HO” qua Mẽo đến nay sau mấy
cái job làm ca
đêm, nay mới có có dịp thảnh thơi và có lẽ vừa
hồi sức sau khi đón gia đ́nh sui gia đến viếng
Liêu cũng c̣n rất phong độ tuy sức
lực từ cây tùng trước băo nay đă trở thành
cây liểu rũ, mềm, oằn oại nhưng vẫn c̣n
work , tuy vậy theo phỏng đóan của anh em, chắc chỉ
c̣n “đêm bảy” mà không được “ngày ba”…và … vào ra kể
như đă hết từ khuya rồi …
Đoàn văn Tư vẫn rất hào huê phong ngứa,
Hiếu vẫn đăm chiêu…
Trương đinh G̣n nhà vẫn c̣n ở
đường Cotton, hôm nay đă là thủ quỷ của
anh em, v́ chàng tỏ ra rất xuất sắc trong việc
ǵn giữ sổ sách lưu trử bill xăng từ chuyến
đi
Cũng quên, …. trong dịp này
Anh em cũng nhớ đến các Bạn ta ở Huế và
Thôi th́ thôi, th́ thôi tóc ấy phù vân, th́ thôi lệ ấy
c̣n ngần dáng sương, th́ thôi mù phố xe
đường, thôi th́ thôi nhé ….có ngần ấy thôi, biết
sao bây giờ…
Lâu lâu găp mặt..Thạnh
loan báo Bùi Cao Đẳng mời anh em tháng tư này 2008 lên thủ đô Oa Sinh Tơn để
ngắm hoa đào, nghe nói phía Cali đă rộn ràng đáp ứng….Houston
có vẻ chần chừ ngoại trừ Lê cảnh Thạnh…. Các bạn muốn tham dự từ
PS: Nguyễn văn Sa vẫn
xuất sắc… Bài Phóng sự
Phạm Cơ từ Houston Texas