Bích Huyền
Có một chút thổn thức
Có một chút nghẹn ngào
Hồn tuy không nổi sóng
Mà dường như xôn xao
Vâng, tôi thật sự có những xúc động trên mỗi khi nhớ đến những ngày ở
Thổn thức, nghẹn ngào, xôn xao… khi nhớ lại tình cảm thiết tha nồng
nhiệt mà người
Tôi không thể nào quên những giọng nói nghẹn ngào của Hiền Vy, của Hoài
Niệm, của chị Kim Nix, của Nguyễn Thị Xinh,
của thính giả gọi vào trong
buổi Talk Shows trên đài LSR. Của anh Dương Phục, của Mùi Quý Bồng trên đài
SaigonHouston. Không được nhìn thấy nhưng tôi vẫn tưởng tượng ra được
những giọt nước mắt thương cảm không phải chỉ dành cho Lối Cũ Chẳng Sao Quên
của tôi mà cho cả quãng đời đã qua của người Việt tỵ nạn chúng ta trong cơn
sóng dữ 1975 .
Tôi không thể nào quên những giọt
nước mắt của những người đồng cảnh ngộ. Các chị đã đứng bên tôi-rất ít thời
gian-kể cho tôi nghe rất nhanh chuyện đời mình . Nhưng qua những câu chuyện ,
tôi thấy hoàn cảnh của các chị còn khốn khổ
hơn tôi, sức chịu đựng hơn tôi bởi gánh nặng
đè trên đôi vai nhỏ bé yếu ớt . Vậy mà
các chị vẫn can đảm vượt qua . Có chị, anh cũng chết trong tù, Chị một
mình ,làm bánh, bán bánh dạo nuôi con. Ra nước ngòai cũng vẫn làm nghề ấy, nổi
tiếng một vùng làm bánh ngon để nuôi các cháu ăn học và nay các cháu đã thành
tài …Còn nhiều nữa, giấy bút nào viết lên cho xiết?
Nhưng những giọt nước mắt long lanh ấy mãi mãi lóng
lánh trong tôi…
Những đồng nghiệp mà tôi chỉ nghe tiếng nói truyền về miền Nam Cali
trên làn sóng Little Saigon Radio như Nguyễn Hoan, Quỳnh Lan đã đến rất sớm,
cùng các bạn trong ban tổ chức tíu tít cắm hoa, bày biện bánh trái và tiếp tân.
Các em Phúc, Yến, Hưng( bạn học cũ của Phạm Anh Dũng-em tôi- tại Võ Trường Toản
ngày xa xưa), cháu Dĩ An…lo treo cờ dựng bảng Chào Mừng Quan Khách , sắp đặt nhiều
việc linh tinh khác.
Tất cả đã đến rất sớm và ở lại thật lâu cho đến giây phút chia tay và sau
đó còn gửi email chúc mừng sự thành công của buổi ra mắt sách .
Ấm áp tràn đầy, ân cần chia xẻ mà tôi và cháu Uyển Diễm nhận được. Nghe
ai đó nói rằng Anh đã phù hộ cho vợ và con …
Đối vơí tôi, ngày hôm ấy như một ngày hội lớn .
Tôi đã gặp những người bạn Trưng Vương xưa, có đến 7 năm cùng học một
trường như Bùi Thảo, Xinh .Những đàn chị TV như chị Dương Chi đi cùng anh
Thịnh, các em Chính, Quang, Hà, anh chị Cường-Đàm Châu Hà, những đàn em TV như
Đan Kim Tâm, Bình, Thu Đoan, Nguyệt …Nhiêù hơn nữa mà tôi không kểt hết . Tôi đã gặp các anh em cựu sinh viên trường
Đại Học Chiến Tranh Chính Trị …Cho dù tất cả ngày nay tóc đã điểm sương nhưng
gương mặt vẫn còn nguyên trí thức.
Tôi được gặp cả những người tôi đã đọc bài viết trên Internet rồi biên soạn
thành chương trình Thơ Nhạc như BS Nguyễn
Hữu Tuệ tức ký giả Việt Nguyên của bán nguyệt San Ngày Nay Houston-Texas, như Hồng
Khắc Kim Mai bay từ Dallas về có những vần thơ thật đẹp đôi khi tôi trích đọc
giới thiệu trong một chương trình. Tôi còn được gặp cả những người bạn cao niên
(thầy Doãn Quốc Sỹ, ông Tạ Xuân Thạc), những bạn trẻ mà bấy lâu nay chỉ nói
chuyện, trao đổi văn nghệ trong diễn đàn www.dactrung.com,
www.taongo.net, www.vienxumagazine.com/dongtam/34.htm, www.phanchautrinhdanang.com, www.vietbao.com
trong Diễn đàn Dành Riêng cho nhóm cựu học sinh các trường Gia Long, Trưng Vương,
Sương Nguyệt Anh, Mẫu Tâm …Từ Đỗ Quân cùng người vợ tươi đẹp như hoa và hai con
xinh xắn đáng yêu. Đỗ Quân đã lái xe hai giờ đồng hồ từ
Tôi gặp BS nhạc sĩ Nguyên Bích cùng người vợ xinh xắn đáng yêu, chắc
chắn là hình bóng giai nhân trong nhạc Nguyên Bích mà tôi đã từng giới thiệu
nhiều ca khúc tuyệt vời tới thính giả
bốn phương. Gặp lại BS Phạm Sĩ Thế, anh tôi cùng chị và các cháu , chị Thanh và
gần như đầy đủ các cháu. Gặp lại người em kết nghĩa BS Mùi Quý Bồng mà lâu nay
tôi chỉ nghe nhắc nhiêu đến tên khi em tôi là một trong vài Bác sĩ không di tản
tránh bão Katrina, tình nguyện ở lại săn sóc bệnh nhân, có khi Bồng bật khóc vì bệnh nhân không được tiếp cứu . Nhất là được
gặp hai bác Đan Thọ, thân sinh Đan Kim Tâm ,người đẹp Trưng Vương, vợ Mùi Quý
Bồng. Bác Đan Thọ là tác giả những nhạc phẩm bất hủ Chiểu Tím, Tình Quê Hương (phổ thơ Phan Lạc
Tuyên) trước 75 tại trong nước và Dương
Cầm (phổ thơ Mùi Quý Bồng) sau 75 tại hải ngoại.
Nhiều…nhiều lắm. Tôi thật sự hạnh phúc.
Những bông hoa vơí nhiều ân tình tươi đẹp mãi trong tâm hồn hai mẹ con kể
từ buổi chiều đẹp đẽ ấy.
Cho đến lúc này những hình ảnh , ánh măt, nụ cười thân ái của Mùi Quý Bồng-Đan
Kim Tâm, Đào Vũ Anh Hùng, Hưng-Hiền Vy, BS Phạm Cơ, Lắm-Hoài Niệm, Phúc, Yến,
Xinh-anh Lộc…còn hiện rõ.
Những giọng hát truyền cảm của Kim Loan, Thụy Mai, Vân Thanh, Trường Thanh,
của Ban hợp ca Đàn Chim Việt, với tiếng đàn của Bim Bằng vẫn còn văng vẳng đâu
đây…
Những ngày bên nhau còn mãi trong tiếc nhớ.
Tôi có được như vậy là nhờ Hiên Vy và Lê Thị Hoài Niệm, những người em nhỏ bé mà tôi quen trên mạng lưới Internet,
vơí Hiền Vy nếu tính lần gặp mặt thì không quá ba lần , vơí Hoài Niệm thì chưa
gặp bao giờ. Cả hai đều là những người có lòng nhiệt tình không chỉ thương mến
tôi mà thiết tha với quê hương đất nước.
Xin cảm ơn tât cả
Không có sự tồ chức chu đáo của Hiền Vy, Hoài Niệm, không có sự quảng bá
rộng lớn của các cơ quan truyền thông baó chí Houston, của các trang nhà trên
Internet, không có sự tham dự của hàng trăm quan khách, không có sự tiếp tay
của thân hữu, tôi sẽ không có được kỷ niệm đẹp đẽ quý giá này.
Trân trọng.
Xin lưu luyến chia tay Houston và hẹn ngày tái ngộ.
Bích Huyền
Xin gõ chuột vào đây
để xem hình ảnh