Ðời Một Cựu Học Sinh Quốc Học

 

Thân Tặng Trần Ngọc Cư & Hồ Văn Liệu

                      

Ngô Viết Trọng

                         

 

 

Bạn gọi ta góp dòng thơ lưu niệm

Một thời qua cùng một mái trường xưa.

Ôi nhớ thương, kể biết mấy cho vừa,

Ta xin lược đôi dòng tự truyện.

 

 

 

Ôi cổ kính uy nghiêm trường Quốc Học,

Bờ giòng Hương, bên Ðồng Khánh mộng mơ,

Ðóng góp thêm nhiều cho Huế đẹp và thơ.

Ta được bước vào đây, ôi chao hãnh diện.

 

Trường mớm cho ta những mộng lành,

Ðiểm tô chí khí thuở xuân xanh.

Nhưng thời thân ái trôi nhanh quá,

Ta lớn lên nhằm buổi chiến tranh.

 

Rời bạn bè thân, rời phố phường,

Ra tay cầm súng giữ quê hương.

Ăn hầm, ở hố, đùa bom đạn,

Ta vẫn lì gan chốn chiến trường.

 

Rồi cuốn theo giòng, theo vận nước,

Bảy năm thân cá chậu chim lồng.

Nói hươu nói vượn, đành cam phận,

Ta vẫn là ta, lòng giữ lòng.

 

Hai mươi năm vùng kinh tế mới,

Ðem thân tàn khẩn phá vườn hoang.

Bạn cùng khoai sắn, cùng tranh cỏ,

Ðắp đỗi qua ngày với gió sương.

 

Ðột nhiên trời rộng mở chim bay,

Cất cánh hồng cao hướng cõi tây.

Ðành bỏ quê hương và tất cả,

Mong đàn con có chút tương lai.

 

 

Chẳng lẽ ta mơ, còn ảo tưởng,

Vẫn thân tàn đuổi bắt thời gian.

Áo chăn không thiếu lòng không đói,

Ta vẫn thiếu nhiều vẫn xốn xang.

 

 

 

Xã hội mới, ta người lạc hậu,

Khát tình tri kỹ, xa quê hương.

Nửa đêm thức dậy, đọc thư bạn,

Gợi nhớ bao ngày, biết mấy thương !